0

Vĩ cầm ba dây

Câu chuyện thứ hai: tôi trích trong chuyện “Vĩ cầm ba dây” (quyển “Lớn lên trong trái tim của mẹ” của bác sĩ Bùi Xuân Lộc), kể về buổi biểu diễn đặc biệt của danh cầm Itzhak Perlman, một nhạc sĩ bị liệt từ năm bốn tuổi do chứng viêm tủy sống. Bác sĩ Lộc kể lại câu chuyện như sau:

Ngày 18/11/1995, danh cầm hàng đầu thế giới Itzhak Perlman biểu diễn ở hội trường Avery Fisher, trung tâm Lincoln, New York, Mỹ.

Nhìn thấy cảnh ông bước ra sân khấu, đi được đến ghế ngồi của mình: hết sức chậm chạp và đau đớn nhưng rất uy nghi, tôi tin chắc đó sẽ là một cảnh tượng không thể phai mờ trong tâm trí bạn.

Nhưng rồi, khi Itzhak Perlman mới chơi được vài nhịp, một sợ dây đàn đã bị đứt. Bạn có thể nghe được tiếng vụt của sợi dây bị đứt như một phát súng vang lên giữa không gian yên tĩnh. Itzhak Perlman sẽ làm gì đây: sẽ khập khiễng một cách khó khăn, đau đớn rới khỏi sân khấu tìm một cây vĩ cầm khác? Hay sẽ ngồi đợi người ta mang một cây đàn thay thế?

Không, Itzhak Perlman không làm thế! Ông đợi một chút, khẽ nhắm mắt rồi ra hiệu cho nhạc trưởng. Dàn nhạc tiếp tục và ông bắt đầu chơi với ba dây còn lại bằng niềm đam mê và xảm xúc mạnh mẽ chưa từng thấy.

Tất nhiên, mọi người đều biết không thể chơi một tác phẩm giao hưởng với cây đàn violon chỉ có ba dây. Tôi biết vậy và các bạn cũng biết vậy. Nhưng trong đêm đó, Itzhak Perlman đã phủ nhận điều này. Bạn có thể hiểu là ông đã biến điệu, đã thay đổi, đã soạn lại tác phẩm đó trong đầu. Ông đã buộc ba sợi dây đàn còn lại tạo ra những âm thanh hoàn toàn mới…

Khi ông kết thúc, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lên căn phòng. Rồi tất cả vỡ òa trong tiếng vỗ tay vang dội. Toàn bộ khán giả đứng bật lên. Người ta làm đủ mọi động tác có thể nghĩ ra trong lúc đó để bộc lộ sự tán dương, ca ngợi.

Itzhak Perlman mỉm cười, lau mồ hôi trán, cúi chào khán giả, ra hiệu cho họ im lặng. Giọng ông trầm tĩnh và trang nghiêm, không một chút cường điệu khoe khoang, ông nói: “Các bạn biết không, đôi khi nhiệm vụ của người chơi đàn là khám phá ra mình có thể tạo ra bao nhiêu âm thanh và giai điệu từ những gì còn lại…”

Itzhak Perlman bị bệnh bại liệt từ nhỏ. Với hai chân liệt hẳn, ông phải chống nạng dò từng bước một lên sân khấu.

Itzhak Perlman bị bệnh bại liệt từ nhỏ. Với hai chân liệt hẳn, ông phải chống nạng dò từng bước một lên sân khấu.

Đó là một định nghĩa về cuộc đời – không chỉ dành riêng cho người nghệ sĩ – mà là cho tất cả chúng ta. Itzhak Perlman, một người đã chuẩn bị suốt cả đời mình để chơi nhạc với cây đàn vĩ cầm bốn dây. Rồi đột nhiên, hoàn toàn ngoài ý muốn, cây đàn của ông chỉ còn lại có ba dây. Nhưng ông đã tiếp tục chơi với ba dây còn lại và tạo ra những giai điệu còn đẹp đẽ hơn, khó quên hơn bất cứ giai điện nào từ cây đàn bốn dây trước đó của mình.

Trong cái thế giới vô thường, mong manh và quá nhiều đổi thay không lường trước được này, mỗi chúng ta là một nhạc công với cây đàn cuộc sống. Nhiệm vụ của chúng ta là tạo nên những giai điệu đẹp đẽ nhất cho cuộc đời mình.

Đầu tiên là với tất cả những gì chúng ta có.

Nhưng cuộc sống vốn không bao giờ toàn vẹn. Chúng ta sẽ trải qua những mất mát không thể tránh khỏi.

Nên sau đó là với tất cả những gì chúng ta còn.

Vâng, một cuộc đời thật sự có ý nghĩa là sống hết mình, chiến đấu hết mình bằng tất cả những gì còn lại của mỗi chúng ta.”

Câu chuyện của bác sĩ Bùi Xuân Lộc kết thúc tại đây.

Danh cầm Itzhak Perlman đã hoàn thành xuất sắc buổi biểu diễn của mình với cây đàn ba dây. Ông đã DÁM ĐỐI MẶT với sự rủi ro và chiến đấu hết mình với tất cả những gì còn lại. Bạn và tôi, những phụ huynh của trẻ chậm phát triển, chúng ta cũng đang là những người chơi bản nhạc cuộc đời mình với cây đàn ba dây, và chúng ta không được phép rời khỏi sân khấu. Tôi chắc chắn tất cả chúng ta sẽ chơi rất tốt buổi hòa nhạc của riêng mình, khi chúng ta biết khai thác phẩm chất có sẵn của bản thân là DÁM ĐỐI MẶT.

– Trích ĐƯA CON TRỞ LẠI THIÊN ĐƯỜNG, Tác giả: Lê Thị Phương Nga

P/s: Sáng nay đọc câu chuyện về những gia đình có trẻ tự kỷ, qua link facebook của một người bạn. Đó là những trích đoạn rất hay từ cuốn sách ĐƯA CON TRỞ LẠI THIÊN ĐƯỜNG của Tác giả: Lê Thị Phương Nga, và trong đó có trích dẫn câu chuyện này. Lần này đọc, qua lời kể bởi một người khác, trong một hoàn cảnh khác, lại khiến mình càng thấy yêu thích nó.

Thật ra thì chuyện Vĩ cầm ba dây này mình đọc đã lâu, và có từng search nhưng không có video của buổi diễn này, và đọc 1 vài thông tin tiếng Anh cho rằng đây là câu chuyện không có thật. Nói chung mình không quan trọng tính chính xác của nó mà quan trọng là ý nghĩa của câu chuyện. Nó cũng như chiếc bánh mỳ được nhắc đến trong một bài mình đã viết ” Hãy tin vào những điều không có thật” –  Hãy tin vào những điều không có thật, hãy ước mơ những điều bạn không thực hiện được, hãy hy vọng vào những điều không thể. Bởi vì niềm tin và ước mơ sẽ giúp cho chúng ta vượt qua được mọi khó khăn trong cuộc sống.” – Hanhfm

Video nghệ sỹ Itzhak Perlman cùng New York Philharmonic chơi bản Schindler’s List của nhà soạn nhạc John Williams, tại nhà hát Lincoln Center – tháng 9 – 2012

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *