You are here
Home > Doc sach

Tôi từng thèm được dúi vào tay ai đó một cuốn sách mới…

Một cuốn sách hay đắm hay đuối, làm ta sướng mê dại đi và không có người để chia sẻ cũng là một nỗi buồn lớn. Tôi từng thèm được dúi vào tay ai đó một cuốn sách mới, rồi chờ đợi, để tìm sự đồng cảm, hay tranh luận cho những cảm giác của mình đã có cùng nó. Khi ra khỏi thế giới sách, bỗng chếnh choáng nhớ người, tìm người.

 

Nhưng buồn cười, đôi khi không tìm được ai trong số bầy người (thương yêu ta và ta thương yêu) nheo nhóc, để làm một việc giản dị là chìa ra một tác phẩm hay tình cờ, bảo đọc đi, ngộ lắm đó, hay “xem phim này đi, cũng lạ…”, hay “nghe bài nhạc này thử coi, buồn dễ sợ…”. Giống như tôi, chỉ một mình.
Và giống như chị, tôi còn nhiều bạn lẻ khác…. Đôi khi nghĩ, nếu những người bạn cô độc mà gặp nhau thì vui biết mấy. Một mối tình, ôi, điều đó là lớn lao, nhưng giản dị như một cuộc cờ, cũng cần đến hai người.

 

– Trích Vài mùa đông lẻ, Ngày mai của những ngày mai – Nguyễn Ngọc Tư 

Comments

comments

One thought on “Tôi từng thèm được dúi vào tay ai đó một cuốn sách mới…

  1. Vâng, thèm lắm cái cảm giác có người cùng sẽ chia một cuốn sách hay, một cuốn phim mới.
    Buồn lắm lắm!

Leave a Reply

Top