You are here
Home > Đọc

Tôi khóc…

.tôi chỉ sống vì tôi chưa vội chết? tôi chết từ từ phận sống gán cho tôi….
.tôi khóc
những người bay không – tới nổi chân trời
càng khóc
những người
đã – tới chốt
ở chân mây?
…. hay thất bại để mà đốt đi? tôi đã đốt tôi không phải chỉ đôi lần…cái chưa biết – cái khó -thậm chí cái bất khả – thu hút và đắm đuối tôi?
.lời nói bao giờ cũng là một hối hận?
.thơ là cái thăm thẳm.
.tác phẩm là bản gốc? đời là bản sao?
….
.mỗi người là vụ án?
mỗi người chôn sống một chân mây?
.tôi viết
những gì tôi chửa biết
những gì
quốc nhuốc
b
u
c
ta im…

.uẩn khúc ga cuối

ga cuối của lòng
chẳng nói –
sợ rằng như khói
– nói bay đi…
sợ rằng như nói
– khói bay đi…
ga cuối của lòng…

Càng chết tôi càng bất tử

EO ÔI?

Chết vẫn không yên

Tôi khóc những

chân trời

không

người bay
Lại khóc những người bay

không có

chân trời
(trích Thơ Mini – Trần Dần)

Comments

comments

Leave a Reply

Top