You are here
Home > Doc sach

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

Từ năm ngoái đến năm nay mới động vào blog. Thôi từ năm nay sẽ cố gắng chăm chỉ blog hơn. Từ ngày bạn bè thân yêu dùng FB nhiều hơn, đâm ra mình cũng lười Blog. Nhân trường hợp anh Mark bắt đổi tên, đòi thông tin cá nhân, nên quyết định bỏ FB, dù vẫn phải dùng một vài thứ cho công việc, một vài mối quan hệ.

Nói chung là muốn “manh danh ẩn tích” cũng chẳng được. Đành phải đợi bạn cùng phòng về nghiên cứu xem sẽ thế nào. 

Muốn share cái này từ hôm qua, vì mọi người trên fb tâm hồn share nhiều về sự kiện tác giả Colleen Mc Cullough qua đời. Nhưng cả ngày ham chơi, nghỉ ngơi đến hôm nay mới ngồi vào laptop để search và share.

Đây vẫn là chương trình mình tâm đắc nhắc nhất, bởi nó hủy hoại quá trời.

Lần đầu share kịch bản lên đây, nhưng chắc sẽ phải share nhiều hơn, vì các bạn cũng yêu cầu nhiều quá, cộng thêm cái tính của mình bừa bộn, nhiều khi chương trình làm xong là kịch bản, mix, sound cứ để lung tung hết kể… làm nhiều, lâu lâu mà thất lạc cũng phí.

Trích Lời của Gió – Mình phải sống như mùa hè năm ấy

Đã bao giờ bạn trải qua những cảm xúc mãnh liệt và đôi khi là điên dồ vì một ai đó như cô gái trong ca khúc vừa rồi chưa? Đã bao giờ bạn cảm thấy mình như đang sống không đúng với tuổi của mình, đang 22 mà cư xử như thuở 17. Và đã bao giờ bạn tự hỏi những điều này như một câu rất hay trong bài hát rằng “Làm sao hạnh phúc có thể mang đến cả sai lầm? Làm sao khổ đau lại có thể mang cảm giác dịu êm?” Có lẽ đó cũng là điều mà bất kỳ ai khi yêu đều đã từng trải qua, nó khiến ta cuồng nhiệt, đam mê khám phá những xúc cảm dữ dội. Nhưng ca khúc này lại là tiếng lòng thổn thức từ trái tim của một cô gái trẻ cứ ngỡ mình đã trưởng thành, cứ ngỡ mình là người bản lĩnh nhưng rồi vẫn điên dại vì yêu, ngay cả khi giấc mộng yêu thương bị tan vỡ.

Thật tuyệt vời khi người ta trẻ, khi người ta “dám” nhìn cuộc sống bằng con mắt đầy đam mê, sự đắm đuối và cả “dám yêu như lao đầu xuống vực”. Ai trong chúng ta rồi cũng đến một lúc nào đó không thể nào dốc hết con tim mình để yêu cuồng nhiệt và nồng say như thưở ban đầu ấy, như tiếng chim hót trong bụi mận gai. Hãy lắng nghe tâm sự của độc giả Thạch Thảo về cuốn tiểu thuyết nổi tiếng này.

# Born again – Giovanni Marradi

Tieng chim hot trong bui man gai

“Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên Thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy”

“Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo qui luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào đã buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế!”.

Có một truyền thuyết về người con gái chỉ yêu một lần duy nhất trong đời, nhưng nàng yêu bằng một tình yêu mãnh liệt nhất thế gian. Có lần nàng quyết bỏ đi tìm tình yêu đích thực của đời mình, qua bao cạm bẫy và ngang trái của đời thường, người con gái vẫn quyết lao vào ngọn lửa tình yêu mặc dù biết có thể mình sẽ bị thiêu trụi trong đó. Vượt lên trên mọi nỗi đau khổ khôn tả, nàng đã chiến thắng cả đức Chúa Trời để giành lại người mình yêu. Một tình yêu duy nhất nhưng cả thế gian phải lặng đi để chiêm ngưỡng, và chính thượng đế trên thiên đình cũng phải ghen tị BỞI VÌ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT CHỈ CÓ THỂ CÓ ĐƯỢC KHI TA CHỊU TRẢ GIÁ BẰNG NỖI ĐAU KHỔ VĨ ĐẠI… Người con gái đó chính là Meggie, nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai, dám đoạt tình yêu vĩ đại từ tay Chúa. Và ngày nay có bao nhiêu người con gái dám yêu hết mình, dám đi đến cùng của thử thách để giành lại cho mình một tình yêu đích thực…?!

Có một niềm tin rằng, trong đời của con người, người ta chỉ thực sự yêu hết mình một lần duy nhất, cháy hết mình một lần duy nhất đến tận giọt nến cuối cùng, cho một tình yêu duy nhất, mà cái na ná như thế thì gặp nhiều trong cuộc đời nhưng nó chỉ có một. Đó chính là bài hát duy nhất trong đời của con chim lao đầu vào bụi mận gai. Nó không biết tại sao, sức mạnh gì buộc nó lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất, và cũng không hiểu được tại sao nó có thể chết mà vẫn hót cái bài ca mà cả thế gian lặng đi lắng nghe. Nhưng con người, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Chúng ta biết tình yêu không phải chỉ là vị ngọt, nó có cả vị mặn của nước mắt, vị cay của ghen tuông, vị chua của hiểu nhầm, vị chát của “cái tôi”, và vị đắng của chia ly mà rất nhiều khi, cái vị ngọt ngào của hạnh phúc trong cả cuộc yêu người ta chỉ nếm được một lần. Nhưng cái gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có nếu chúng ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Bởi vậy nên ta vẫn cứ lao ngực vào bụi mận gai – sẽ vẫn vắt kiệt sức mình vì tình yêu, dù biết nó có thể vô cùng đau đớn – để được nếm giọt mật ngọt tình yêu – quà tặng vĩ đại của cuộc sống, hay đơn giản chỉ để biết rằng mình-đã-từng-yêu. Đó chính là bài ca đẹp nhất của cuộc đời con người.

Bởi thế nên Meggie vẫn yêu Ralph, bắt đầu hoài thai bằng tình yêu thơ ngây trong sáng của cô bé con, rồi trăn trở lớn lên thành sự khao khát chiếm hữu của người đàn bà, và mãi mãi khôn nguôi với yêu và hận của người phụ nữ. Cả cuộc đời, chỉ một tình yêu duy nhất. Dù đau đớn đến đâu, chạy đến đâu, vùng vẫy đến đâu, rồi lại quay lại với tình yêu khắc khoải đấy. Dù biết rằng mình sẽ không bao giờ có được hoàn toàn người đàn ông ấy, cả trái tim lẫn con người, đấu tranh và giằng xé, để rồi lại thấy mình tiếp tục yêu. Chấp nhận cái tình yêu đến trọn đời với con người luôn ngoài tầm tay với đó.
Ralph chẳng có tội vì là một thầy tu. Ralph tội nghiệp vì sự ngu ngốc của mình, (mà cũng là sự ngu ngốc của loài người?!) – vì đã đặt lên trên tình yêu những điều khác nữa, vì đã không dám lao ngực vào đến tận cùng của chiếc gai, để dù chết cũng đã từng hạnh phúc, trọn vẹn. Ralph đã yêu với tình yêu của một con người bình thường bị chi phối bởi nhiều thứ vô hình khác trên thế giới bình thường hơn là tình yêu. Ông cũng đã từng dám vượt qua ranh giới để nếm vị ngọt của tình yêu, để biết được cái cảm giác thức dậy vào buổi sáng bên cạnh một người phụ nữ, ấm áp và đầy phước lành, để biết được cái cuộc đời trần tục mà thiêng liêng, và cũng để suốt đời đau khổ trong cái lồng tự tạo của mình vì đã không đủ dũng cảm bước xa hơn nữa.

 

Nhung con chim an minh cho chet  2

Nếu anh là cha Ralph
Em sẽ là Meggie bé bỏng
Bằng con tim với niềm ước vọng
Giành lại anh từ tay đức chúa trời
Có một loài chim như thế anh ơi!
Không chịu sống một cuộc đời tẻ nhạt
Mà phải sống với niềm khao khát
Dù phải lao mình vào bụi mận gai…

Comments

comments

Leave a Reply

Top