You are here
Home > Đọc

Thời khắc – Michael Cunningham

Người ta luôn có trong đầu một cuốn sách hay hơn nhiều những gì họ cố gắng đưa ra mặt giấy.

Nhưng liệu một ngày duy nhất trong cuộc đời một phụ nữ bình thường có thể chuyển tải đầy đủ thành một cuốn tiểu thuyết không?

Viết ở trạng thái này là sự thoả mãn cao độ nhất mà bà từng biết… Bà có thể cầm bút lên, lần theo nó khi nó lướt đi trên trang giấy; bà có thể cầm bút lên để rồi phát hiện ra mình chỉ đơn thuần là một phụ nữ đang choàng lên mình chiếc áo khoác trong nhà và cầm trong tay một cây bút, sọ hãi và bối rối, chỉ có một chút ít năng lực, nhưng không hề có ý tưởng nào về việc nên bắt đầu từ đâu hay viết về cái gì.
Bà cầm bút lên.
“Bà Dalloway nói bà sẽ tự mình đi mua hoa”
….
Chẳng phải một cuốn sách như Bà Dolloway cũng từng có lúc chỉ đơn thuần là trang giấy trắng cùng một lọ mực đó sao?
[…]
Vậy là giờ đây cô gái ấy đã trở thành Laura Brown. Laura Zielski, cô gái cô độc, con mọt sách không lúc nào ngừng đọc, đã biến mất và thay vào đó là bà Laura Brown.

Cô yêu cuộc sống, yêu đến vô vọng.

Vậy là Laura Brown, người phụ nữ đã cố gắng tìm đến cái chết và không thành công, người phụ nữ từng trốn chạy khỏi gia đình, vẫn còn sống trong khi tất cả những người khác, tất cả những người đã cố gắng để sống sót sau sự ra đi của bà, đều đã chết. Giờ đây bà vẫn sống.
[…]
Phải, Clarissa nghĩ, đã đến lúc ngày hôm nay chấm dứt. Chúng ta vứt bỏ những bữa tiệc của mình… chúng ta vật lộn vất vả để viết ra những cuốn sách chẳng hề làm thay đổi thế giới, bất chấp tài năng và nỗ lực không ngừng nghỉ, những hy vọng ngông cuồng nhất của chúng ta.
Chúng ta sống cuộc đời mình, làm bất cứ việc gì chúng ta làm và rồi chúng ta ngủ – chỉ đơn giản và bình thường như thế.
Một số nhảy qua cửa sổ, trầm mình hay uống thuốc ngủ; nhiều hơn thế là chết vì tai nạn; và phần lớn chúng ta, đang dần dà bị gặm nhấm bởi chính thời gian.
Chỉ còn lại duy nhất điều an ủi này: vào lúc này hay lúc khác, khi cuộc đời của chúng ta dường như, bất chấp mọi trắc trở và kỳ vọng, mở toang ra và đem tới cho chúng ta mọi thứ ta từng tưởng tượng, mặc dù tất cả mọi người, trừ những đứa trẻ (và thậm chí cả chúng ta nữa) biết, sau những thời khắc như thế, tất yếu sẽ phải tới những thời khắc khác, tối tăm và khó khăn hơn nhiều.
Dẫu vậy, chúng ta vẫn yêu mến thành phố, chúng ta hy vọng, nhiều hơn bất cứ gì khác là có được nhiều nơn nữa.
Chỉ có thiên đường mới biết tại sao chúng ta yêu nó đến vậy.
– Trích THỜI KHẮC, Michael Cunningham, Lê Đình Chi dịch.

 

Thoi khac michael cunningham

Mới mời cô ấy về chiều qua từ Citi Book, và đọc nó liền một mạch trong một buổi chiều thứ 7 mùa thu nắng đẹp.

Lại là cảm giác ngược, là xem phim trước khi đọc sách, nên khi đọc hình ảnh trong phim đã hiện lên như in. Cái khoảnh khắc Richard ngồi bên cửa sổ đã được báo trước, cái cảm giác ngỡ ngàng khi Jullian Moore mở cửa chỉ nhè nhẹ như dở một trang sách mới. Nên không dám chắc nếu đọc sách trước mình còn thấy nó hay nữa không? Hoặc có thể cảm nhận hết được cái hay của nó hay không?
Và với những cuốn sách có mác giải thưởng trên bìa, em không dám bình luận. Những cuốn như thế đã có các nhà phê bình làm việc rồi. Em chê thì dễ bị cho là ngu, mà khen thì cũng có thể bị cho là ngu. Em đâu có dại :))))

Comments

comments

Leave a Reply

Top