You are here
Home > Doc sach

The Time Traveler’s Wife (Trích đoạn 2)

NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG ĐÚNG NHỊP

Ôi không phải vì hạnh phúc không tồn tại,
để nắm bắt mối lợi vội vàng khi tiếp cận thất bại.

Nhưng vì thực sự ở đây là quá nhiều; vì mọi thứ ở đây
rõ ràng là cần chúng ta, trái đất phù du này, những con đường lạ
vẫn tiếp tục gọi chúng ta. Chúng ta, điều phù du nhất trong mọi thứ trên đời

… À, nhưng chúng ta có thể mang theo gì
vào vương quốc khác? Không phải nghệ thuật nhìn,
cái được học sao chậm vô cùng , và không có gì xảy ra ở đây. Không gì cả.
Những nỗi khổ đau. Và, trên tất cả, sự buồn phiền,
và sự trải nghiệm dài của tình yêu , – chỉ là hoàn toàn
Không thể nói được.

-Từ Duino Elegy 19
Rainẻ Maria Rilke
Stephen Mitchell. dich

NGÀY ĐẦU TIÊN

Thứ Bảy, ngày 26 tháng Mười , năm 1991 (Henry 28 tuổi, Clare 20 tuổi)

CLARE: Thư viện mát mẻ và có mùi giống như máy giặt thảm, mặc dù tôi có thể thấy là nó được lát đá cẩm thạch. Tôi ký vào Sổ ra vào: Clare Abshire, 11:15 26/10/1991 Những sưu tầm đặc biệt. Trước đây tôi chưa từng vào thư viện Newberry, và lúc này tôi đã qua cảm giác tối tăm, bắt đầu linh tính thấy sự hứng thú. Tôi thấy kiểu cảm giác buổi sáng Giáng sinh của thư viện như một cái hộp to đầy những quyển sách đẹp đẽ. Thang máy được chiếu sáng lờ mờ, hầu như im lặng. Tôi dừng ở tầng ba và điền vào đơn xin làm Thẻ đọc, rồi tôi đi lên gác đến chỗ Những sưu tầm đặc biệt. Gót ủng của tôi gõ vào sàn gỗ. Căn phòng yên tĩnh và đông đúc, đầy những cái bàn chắc và nặng chất đầy sách và những người đọc ngồi xung quanh. Ánh sáng của buổi sáng mùa thu Chicago chiếu qua những khung cửa sổ lớn. Tôi tiến đến chiếc bàn và lấy một xếp phiếu mượn. Tôi đang viết một bài cho lớp học lịch sử mỹ thuật. Chủ đề nghiên cứu của tôi là cuốn Chaucer của Kelmscott Press. Tôi tìm quyển sách rồi điền vào phiếu mượn nó. Nhưng tôi cũng muốn đọc về việc làm giấy ở Kelmscott. Danh mục hơi khó hiểu. Tôi trở lại bàn để xin giúp đỡ. Khi tôi giải thích với một phụ nữ về cái tôi đang cố tìm, cô ta liếc qua vai tôi nhìn ai đó đang đi qua phía sau tôi. Cô nói “Có lẽ ông DeTamble có thể giúp cô”. Tôi quay lại, chuẩn bị giải thích lần nữa, và thấy mình đối diện với Henry.

Tôi không nói được lời nào. Đó là Henry, điềm tĩnh, mặc chỉnh tề, trẻ hơn là khi tôi nhìn thấy anh ấy trước đây. Henry đang làm việc ở Thư viện Newberry, đang đứng trước mặt tôi, trong hiện tại. Ở đây và lúc này. Tôi vui sướng. Henry đang nhìn tôi kiên nhẫn, không chắc chắn nhưng lịch sự.

Anh ấy hỏi: “Tôi có thể giúp được gì cho cô không?”

“Henry!” Tôi vừa kịp kiềm chế mình không vòng tay ôm choàng lấy anh ấy. Rõ ràng là anh ấy chưa bao giờ nhìn thấy tôi trước đây trong cuộc đời anh ấy.

“Chúng ta đã gặp nhau à? Tôi xin lỗi, tôi không…” Henry liếc nhìn quanh chúng tôi, lo lắng là%luững người đọc, những đồng nghiệp có đang chú ý chúng tôi không, anh rà lại trí nhớ của anh và nhận ra rằng vài phần nhận thức tương lai của anh ấy đã gặp cô gái vui vẻ rạng rỡ đang đứng trước mặt anh. Lần cuối tôi thấy anh ấy, anh ấy mút ngón chân tôi ở khu Đồng cỏ .

Tôi cố gắng giải thích. “Em là Clare Abshire. Em biết anh khi em còn là một cô bé…” Tôi hoàn toàn bối rối vì tôi yêu người đàn ông đang đứng trước mặt tôi, người mà không hề có chút trí nhớ nào về tôi. Mọi thứ là ở tương lai của anh ấy. Tôi muốn phá lên cười vì cái sự kỳ cục của tất cả chuyện này. Tôi đang chìm ngập trong nhứng năm trời trong ý thức về Henry, trong khi anh ấy đang nhìn tôi lúng túng và sợ hãi. Henry đang mặc chiếc quần câu cá cũ của bố tôi, kiên nhẫn đố tôi bảng cửu chương, những động từ tiếng Pháp, rồi đố tôi tên tất cả thủ phủ các bang; Henry đang cười vì một bữa trưa khác thường mà cô bé là chính tôi lúc 7 tuổi đã mang đến khu Đồng cỏ ; Henry đang mặc bộ đồ đấu bò , anh chỉnh lại trang trí trên áo sơ mi của anh và bắt tay trong ngày sinh nhật thứ mười tám của tôi! Ở đây! Lúc này! “Hãy đi uống cà phê với em , hoặc đi ăn tối, hoặc cái gì đó…” Chắc chắn là anh ấy phải nói đồng ý, chàng Henry này, người từng yêu tôi trong quá khứ và trong tương lai, bây giờ cũng phải yêu tôi trong tiếng ríu rít của loài dơi của ngày xưa. Anh ấy nói đồng ý làm tôi cảm thấy được sự giải tỏa mêng mang. Chúng tôi định gặp nhau tối nay ở gần một nhà hàng Thái ở gần đó, tất cả chuyện diễn ra dưới cái nhìn chằm chằm ngạc nhiên của người phụ nữ phía sau chiếc bàn, và tôi rời khỏi đó, quên hết về Kelmscott và Chaucer, tôi luớt như trôi xuống theo những bậc cầu thang cẩm thạch, lướt qua sảnh và đi ra dưới ánh mặt trời Chicago tháng mười, chạy qua công viên, làm mấy chú *** nhỏ và sóc chạy tỏa ra, tôi reo hò và hoan hỉ.
HENRY: Đó là một ngày bình thường của tháng Mười, nắng và thời tiết khô và lạnh. Tôi đang làm việc ở một phòng nhỏ có điều khiển độ ẩm không có cửa sổ trên tầng bốn của Newberry, tôi đang ghi vào mục lục một bộ sưu tập các giấy tờ có vân cẩm thạch vừa được người ta đem tặng cho thư viện. Những tờ giấy rất đẹp, nhưng việc ghi chúng vào danh mục lại rất chán , và tôi cảm thấy buồn , thấy tội nghiệp cho chính mình. Thực tế tôi đang cảm thấy già đi, theo cái cách mà chỉ một người hai mươi tám tuổi có thể cảm thấy sau khi thức đến tận nửa đêm để uống rượu vodka đến say mèm rồi cố gắng, mà không thành công, đưa anh ta trở lại phong cách trang nhã của Ingrid Carmichel. Chúng tôi dành cả buổi tối để đánh nhau, bây giờ tôi thậm chí không nhớ chúng tôi đánh nhau vì cái gì. Đầu tôi nhoi nhói. Tôi cần cà phê. Rời khỏi đống giấy vân cẩm thạch trong trạng thái sự lộn xộn được kiểm soát, tôi đi qua văn phòng, và qua một cái bàn giấy ở Phòng đọc. Tôi bị giọng nói của Isabelle giữ lại: “Có lẽ ông DeTamble có thể giúp cô” mà ý của cô ấy là “Henry, anh đang né tránh, anh đang lén đi đâu?” Và cô gái cao mảnh khảnh tóc màu hổ phách xinh đẹp đến sững sờ quay lại và nhìn tôi như thể tôi là chúa Jesus riêng của cô ấy vậy. Bụng tôi sôi lên. Rõ ràng là cô ấy biết tôi, và tôi không biết cô ấy. Chỉ có Chúa mới biết điều tôi đã nói, đã làm hay hứa hẹn với sinh vật đang tỏa sáng kia, nên tôi đã bị ép phải nói như cách của một người thủ thư tốt nhất “Tôi có thể giúp gì cho cô không?” Cô gái thốt ra “Henry!” với cái cách mà rất khiến tôi liên tưởng và thuyết phục tôi rằng có một lúc nào đó chúng tôi đã từng thực sự có điều gì đó đáng kinh ngạc cùng nhau. Tệ hơn là tôi không biết gì về cô ấy cả, thậm chí cả tên của cô ấy. Tôi nói “Chúng ta đã gặp nhau à?” và Isabelle đưa cho tôi một ánh nhìn ngụ ý rằng Anh thật tồi. Nhưng cô gái nói “Tôi là Clare Abshire. Tôi biết anh khi tôi còn là một cô bé” và mời tôi đi ăn tối. Tôi chấp nhận, vẫn còn sững sờ. Cô ấy đang làm tôi nóng bừng, mặc dù tôi không được cạo râu , ăn mặc lôi thôi , mọi thứ như bị lộn tùng phèo và không thể hiện được mình trong trạng thái tốt nhất. Chúng tôi sẽ gặp nhau để ăn tối vào tối nay, ở Beau Thai, và Clare, người buộc chặt với tôi sau này, đi ra khỏi Phòng đọc.

Khi tôi đứng trong thang máy, u mê, tôi nhận ra vé sổ xố thắng lớn cho tương lai của tôi đã rơi xuống đầu tôi hiện tại, và tôi bắt đầu cười. Tôi đi qua sảnh, và khi tôi chạy xuống cầu thang đi ra phố, tôi thấy Clare đang chạy qua Quảng trường Washington, đang nhảy và hò reo, tôi gần như suýt khóc mà tôi không hiểu tại sao.

(còn tiếp)

Comments

comments

Leave a Reply

Top