You are here
Home > Đọc

Nỗi đau không tên – Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh

cuộc đời này nhiều lúc sẽ dễ dàng
nếu bớt đi một vài thể loại trong những người khó tính
những người coi cuộc đời là trại lính
còn mình là chỉ huy

nếu vớ phải một ông bố vợ như vậy
thì tôi biết làm sao đây
có lẽ phải rủ vợ tôi “đào ngũ”?
đâu là tình huyết mủ
nếu người ta chẳng thông cảm cho nhau?

“tao đã nuôi mày ngần ấy năm…”
để chết dần những năm còn lại?
ôi
đột nhiên tôi kinh hãi
cuộc đời này lãng phí làm khổ nhau!

khó tính nhiều khi gieo rắc nỗi đau
nhưng có hơn gì hỡi những người dễ dãi
cứ sống mãi bằng lòng thương hại
của những người khó tính mặt câng câng

Comments

comments

Leave a Reply

Top