You are here
Home > Phim

Những người viết huyền thoại

Một bạn trên facebook cập nhật trạng thái muốn xem một bộ phim về nấu ăn

Tự dưng muốn xem một bộ phim “nghề nghiệp” thế! Có phim nào về nấu ăn, hoặc nghề ngỗng thi thố gì của Hàn hoặc Nhật không các bạn ơi??

Vậy là mình giới thiệu ngay No Reservations không phải Hàn nhưng nhân vật chính là đầu bếp. Rồi chợt nhớ đến một câu rất hay trong phim, mà thỉnh thoảng mình cũng ước ao rằng:  I wish there was a cookbook for life, you know? Recipes telling us exactly what to do. Vậy là lại Google tìm lại entry mình viết về phim này. Nhớ là có viết mà chẳng thấy đâu, thất lạc chăng, hoặc mình quên tag, hoặc là mới chỉ viết trên facebook. Tóm lại, thì searh xong nó lại ra comment của mình trên blog của bạn Soi về phim “Những người viết huyền thoại”. Rõ khổ, rủ 2 con mụ “Tối thứ 6 tuần thứ 3” đi xem cùng, mà 2 mụ ấy kêu trời, lần sau rủ đi nhất định là từ chối. Khổ thế, bảo sao đôi khi mình cứ thích đi xem phim một mình là vậy. 

Và đây là một vài đánh giá của mình về bộ phim Những người viết huyền thoại 

:((( Có lẽ mình cần phải đi kiểm tra lại dây thần kinh “xúc động” có gặp trục trặc gì không mà xem phim này xong thấy vô cảm.

1. Cứ 1 phút lại phải có một tiếng bom mới là phim chiến tranh thì phải? Thế này hỏi sao tốn tiền làm phim!!!
2. Nhiều hình tượng nghệ thuật được xây dựng một cách quá lộ liễu, nên “phản nghệ thuật” và chỉ gây cười cho khán giả.
3. Diễn viên chính và cậu bé con thì “béo mầm” không phù hợp với bối cảnh phim. Chẳng bù cho đội ngũ diễn viên phụ thì gầy gò. Chưa kể những đôi giày bộ đội trong phim rất chi là sạch sẽ, nữ chính thì tóc tỉa rõ là thời trang thế kỷ 21.
4. Nhiều cảnh đánh nhau cứ như trong phim!!! Nhiều chi tiết vô lý, vô duyên như cảnh 1 cô y tá lang thang 1 mình trong rừng chẳng hiểu đi đâu làm gì thì gặp quân địch. Rồi bỗng dưng xuất hiện người anh trai, rồi cả 2 cùng chiến đấu.
5. Một bộ phim về “những người viết huyền thoại về đường ống xăng dầu” nhưng lại lan man vào mấy câu chuyện tình yêu hy sinh thời chiến, lôi đủ các thể loại chuyện chiến tranh thành ra nội dung vô cùng rời rạc.

Tóm lại, vé xem phim có 20 nghìn, nên mình thấy tiếc lắm. Tiếc là sao phim chiến tranh mà làm “nhạt” quá, hay là vì khán giả như mình “vô cảm”? Xem tại L’Espace nên có không ít khán giả nước ngoài, không hiểu họ cảm thấy thế nào khi cả rạp bàn luận, cười rất to trước nhiều cảnh quay không biết có cố tình gây cười của đạo diễn hay không nữa.

Comments

comments

Leave a Reply

Top