You are here
Home > Đọc

Nhìn lại…2009, để bắt đầu…2010

2010 thì đã bắt đầu rồi, nhưng mình thì chưa có bài nào tổng kết để nhìn lại 2009 cả.
Được và mất

Mất đi một thân hình đẹp nhưng điều đó bây giờ chẳng có nghĩa lý gì bởi điều quan trọng là mình đã Được làm Mẹ. Chẳng khó khăn gì khi ngồi nghĩ xem việc quan trọng nhất mình làm được trong năm qua đó là Ngỗng. Không phủ nhật là mình cũng rất thích con trai, nhưng có con gái thì là một điều tuyệt vời có khi còn hơn thế. Vì mình được làm mẹ của một cô con gái. Nhìn Ngỗng thì chẳng giống mẹ chút gì về hình dáng, nhưng về dáng điệu thì giống mẹ lắm. Nhiều lúc 2 vợ chồng cứ nhìn con rồi phì cười. Và cái Được này của mình không chỉ ý nghĩa trong một năm mà là ý nghĩa cả đời.

Mất đi sự tin tưởng vào một người bạn lớn, nhưng lại Được một bài học rằng: đừng cố gắng đặt niềm tin vào một ai quá, một điều gì quá, mà hãy cố gắng giữ vững niềm tin vào chính bản thân mình. Người ấy giờ vẫn là bạn, và không phải là mình không còn yêu quý nữa, mà chỉ là mình không còn quá tin tưởng vào họ nhiều nữa. Có lẽ như thế sẽ tốt hơn, vì “tin nhau quá, lại đá nhau đau”

Hiện giờ trong đầu mình chỉ tổng kết ra được 2 điều đó. Có lẽ có quá nhiều ước vọng ấp ủ trong lòng nên không nghĩ gì được nhiều về quá khứ. Dù tối qua đã được 2 anh bạn “lên lớp” và bị chồng “mắng” về những tham vọng của mình. Nhưng mình vẫn nhớ 1 câu góp ý của anh bạn: em bây giờ có gia đình, có con rồi, nên nghĩ đến cái gì đó thực dụng hơn 1 chút. Anh bây giờ cũng không như ngày trước để có thể theo đuổi mãi những ý thích của mình được. Anh là một người đi trước, và với những góp ý đó lần đầu tiên mình thấy những câu nói của anh thật sự là một bài học đối với mình.

Nhưng hình như mình lại không cảm thấy nhụt trí, mà thấy niềm đam mê vẫn âm ỉ cháy trong người chỉ mong một ngày sẽ bùng nổ. Và mình lại nghĩ đến một câu chuyện nhỏ mà mình hay suy nghĩ về nó suốt mấy tuần nay.

MẨU BÁNH MỲ

Một lần trong chiến tranh thế giới thứ hai có hai người tù Do thái trốn khỏi trại tập trung, họ chạy thục mạng và quyết định chia làm hai ngả. .

Người tù già hơn nắm chặt tay người tù trẻ, ông đắn đo một lúc rồi nói “Này cháu,  ta chỉ có một mẩu bánh mỳ, cháu hãy cầm lấy, ta già rồi, chịu đói được lâu hơn cháu… Nhưng cháu hãy hứa với ta rằng : chỉ khi nào cháu không còn cách nào,  không còn một cách nào khác để có cái ăn thì cháu mới giở miếng bánh này ra. Trong rừng có nhiều thứ ăn được,  nếu đến chỗ có dân cháu có thể làm thuê kiếm miếng ăn. .Đường từ đây về nhà còn xa lắm,  và nếu trong túi vẫn còn một miếng bánh thì cháu vẫn còn có thể chịu đựng được mọi gian truân…”

Người tù trẻ cảm động, hứa với ông già, nắm chặt lấy mẩu bánh mỳ rồi lao đầu chạy. ..
Ròng rã bao nhiêu ngày đêm anh nhằm hướng quê nhà mà chạy,  khi thì phải lẩn lút trong rừng,  khi thì băng cánh đồng. Anh hái quả rừng, lội suối tìm cá, khi gặp những người chăn cừu anh bẻ củi đến cho họ để nhận một bát sữa,  hay một miếng thịt cừu thơm lừng.

Đã có lúc anh tưởng chừng không còn cách nào khác để có một miếng ăn, tránh né bọn Đức, anh lẩn lút vòng qua đầm lầy trong cái nóng hầm hập, xung quanh chỉ một màu xám xịt của lau sậy… Không biết bao nhiêu lần anh rút mẩu bánh mỳ đã khô cứng như đá ra khỏi túi, anh ngắm cái gói nhỏ gói bằng một miếng vải thô, quấn thật chặt và buộc bằng một sợi dây gai thắt nút, cái gói chỉ bằng nửa miếng xà phòng, chắc mẩu bánh mỳ còn bé hơn,  song anh vẫn nuốt nước miếng, nghĩ đến vị bột ngọt ngào trên đầu lưởi, chắc là có chút ẩm mốc. Anh nhìn trừng trừng cái gói nhỏ rồi lại đút vào túi, bởi anh kinh hoàng nghĩ đến ngày mai, túi rỗng không mà đường thì còn xa lăng lắc. Cứ thế anh đi ròng rã và cuối cùng cũng đến cái ngày anh ngã nhào vào tay người thân. Sau những phút vui sướng khóc cười Anh vùng dậy, rút ra cái gói nhỏ đã bẩn thỉu hôi hám song vẫn được quấn rất chặt, anh nói ” mẹ ơi,  nhờ mẩu bánh này đây mà con thoát chết trở về.” Anh cảm động gỡ nút dây, mở lần vải bọc và sững sờ: đó chỉ là một miếng gỗ được gọt đẽo vuông vức như một mẩu bánh mỳ !

Lúc mới đọc xong câu chuyện này, mình chẳng nghĩ được gì, dù biết là nội dung của nó còn hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu xa. Và rồi nhiều việc khác đến lại khiến mình nghĩ đến câu chuyện này, và càng ngày càng cảm nhận được ý nghĩa của nó.

Mẩu bánh mỳ – đó là ước mơ, hoài bão, niềm tin của chúng ta trong cuộc sống. Và dù sự thật nó có thể chỉ là một mẩu gỗ, thì nó cũng đã là “Mẩu bánh mỳ” giúp chúng ta tồn tại và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Mình cũng đã nghĩ tại sao chàng trai trong câu chuyện lại tìm đường về nhà, mà có thể viết theo hướng khác là đi tìm một miền đất mới. Có lẽ chỉ khi trong khổ cực, tù đầy về với Mẹ, ở đây là gia đình, quê hương, mới là người là nơi ta mong muốn được trở về nhất. Và sự trở về ở đây cũng có thể là trở về với niềm tin, khát vọng của chính mình. Bởi trong cuộc sống có đôi khi chúng ta cũng trở thành những người tù, bị giam cầm không phải trong nhà đá hay song sắt, mà có thể là vì lợi ích trước mắt mà bỏ qua giá trị cao cả của cuộc sống, vì những suy nghĩ thực dụng mà vứt bỏ những ước mong tốt đẹp.

Chợt nghĩ, suy cho cùng mình có “máu nghệ sỹ” trong người, mà nghệ sỹ thì hay bị cho là viển vông, không thực tế. Chợt thở dài: ồ hóa ra nghệ thuật vẫn bị người ta tô vẽ như một “món hàng” để “buôn bán”. Mà mình nghĩ những gì đã “làm hàng” thì cũng có giá của nó, mà đã có giá thì nhất định đến một lúc nào đó sẽ “mất giá”. Còn những cái gì bị cho là “vô giá” hoặc “ít giá trị” đôi khi là do người ta không “định giá” được, nên họ đánh giá nó không cao mà thôi.

Và bởi vậy mình vẫn tin vào một câu nói mà một người thầy đã dạy:“ Cái Còn thì vẫn còn nguyên. Cái Tan dẫu có vững bền vẫn tan”. Đến một lúc nào đó cuộc sống cũng phải tự thoát ra khỏi “nhà giam” của những “giá trị nhất thời” để những thứ bị cho là viển vông tưởng là vô giá trị sẽ còn lại với thời gian.

Đơn giản là mình không muốn tâm hồn mình chết ở  tuổi 25, nhưng thân xác phải sống đến tuổi 75 mới được mai táng như trong câu nói dưới đây. 😀

“Many people die at twenty-five and aren’t buried until they are seventy-five”

Có nhiều người chết ở tuổi 25, và không được chôn cho đến khi họ 75 tuổi.

Benjamin Franklin

Comments

comments

3 thoughts on “Nhìn lại…2009, để bắt đầu…2010

  1. Nếu đã là vô giá, cần phải làm, là ước mơ sẽ chẳng bao giờ chết cả, 75 tuổi có thể vẫn có thể, thời gian có sức mạnh tuyệt vời nhất nó sẽ chứng minh tất cả

  2. Thể xác thì không thể hồi sinh, nhưng tâm hồn thì có thể. Thời gian sẽ trả lời.

Leave a Reply

Top