You are here
Home > Đọc

Nghệ thuật đua xe trong mưa

Cử chỉ là tất cả những gì tôi có; đôi khi thực chất nó hẳn là ghê gớm lắm… Để người ta hiểu ý tôi mà không phải hỏi.Tôi chẳng cậy vào lời lẽ được, vì, thật thất vọng, lưỡi tôi có dạng dài, bẹt và cứ thè lè ra, do vậy mà nó là một công cụ hết sức vô tích sự khi không lùa được đồ ăn trong miệng khi nhai, còn vô dụng hơn khi không tạo được những tiếng đa âm tiết tài tình và phức tập kết hợp thành câu.

Tôi giả rồi. Và dù có thể già hơn nữa, song đó không phải là cách ra đi mà tôi muốn. Mũi chích đầy thuốc giảm đau và strerodis để giảm chứng viêm khớp. Cái nhìn lòa đi vì đục thủy tinh thể. Những gói tã Doggie Depends như ni lông, phồng phồng trong tủ. Tôi chắc chắn là Denny sẽ kiếm cho tôi một cái xe đẩy bé tí như mấy cái tôi thấy trên đường, thứ đỡ phần sau để chó còn lê cái mông của mình theo khi mọi sự bắt đầu suy sút. Cái đó ê chề và hạ thấp nhân phẩm quá chừng. Tôi chẳng rõ nó có tệ hơn chuyện áo xống cho một con chó đi dự Halloween không nữa ,nhưng gần như thế.

Tôi đã xem điều đó trên TV. Một bộ phim tài liệu về Mông Cổ, ai mà ngờ chứ. Đó là thứ hay nhất tôi từng xem trên TV, không kể Grand Prix Châu Âu 1993, đương nhiên rồi, vòng đua ô tô lớn nhất từ trước tới nay, khi Ayrton Senna chứng tỏ mình là một thiên tài trong mưa. Sau Grand Prix 1993 thì cái hay nhất tôi xem trên TV là bộ phim tài liều Mông Cổ đó, nó lý giải cho tôi mọi điều, nói rõ tất cả, nói hết sự thật: khi chó đã mãn kiếp chó của mình, kiếp sau nó sẽ là người.

 

Tôi vẫn luôn cảm thấy mình gần như người. Tôi vẫn luôn biết rằng ở mình có cái gì đó khác những con chó khác. Dĩ nhiên, tôi bị nhét vào thân chó, nhưng đó chỉ là cái vỏ. Cái bên trong mới quan trọng. Tâm hồn. Mà tâm hồn tôi lại rất người.

Đây là lý do tôi sẽ là người tốt. Vì tôi lắng nghe. Tôi không nói được nên tôi lắng nghe rất tốt. Tôi không hề ngắt lời, tôi chưa hề lái dòng chuyện trò bằng một bình luận của riêng mình. Thiên hạ, nếu anh để ý, xoay chiều cuộc chuyện trò của nhau liên tục… Hãy học lắng nghe! Tôi xin các anh. Coi như mình là chó giống tôi và lắng nghe người khác chứ đừng cướp câu chuyện của họ.

– Trích Nghệ thuật đua xe trong mưa, Garth Stein, Thiên Nga dịch.

10638137_10205178470847561_2090468939_n

p/s: Mình bị thích chó, đến mức homeface của mình rất nhiều ảnh chó. Đó cũng là cách để giảm stress mỗi khi lướt Face, ngắm nhìn các bạn cún bốn phương, dễ thương, thấy thật là đáng yêu 😀

Vì thích nên cũng có vài cuốn sách liên quan đến chó 😀 Và đây là cuốn thú vị nhất. Nhân trường hợp hôm nay mới biết đến ngày National Dog Day 26.8 và nhân trường hợp vừa được đua xe trong mưa, trích vài đoạn hay hay. Chú chó Enzo này trò chuyện dễ thương cực kỳ, thậm chí là thú vị hơn khối mấy nhân vật trong những cuốn sách dở hơi mà bạn đã đọc 😉

Comments

comments

Leave a Reply

Top