You are here
Home > Phim

Mùa hè chiều thẳng đứng

Chiều chủ nhật, sau khi từ Ninh Bình trở về Hà nội, trên đường từ cửa hàng gội đầu để về nhà hoàn thành nốt bữa cơm dở trưa-dở chiều của 2 vợ chồng, mình lại nghĩ đến chuyện muốn sống ở Ninh Bình. Đã nhiều lần nhưng khá lâu rồi mình không nghĩ đến chuyện này, cho đến chiều hôm qua khi dắt Ngỗng ra cửa hàng mua cơm cháy hộ mấy chị ở cơ quan, nhìn con gái tung tăng chạy phía trước mà không một chút sợ hãi, mặc kệ mẹ đi phía sau. Cho đến khi nhìn con gái cùng cháu gái và mấy cô bé, cậu bé hàng xóm chơi tung tăng trên con đường trước cửa nhà, mình lại thấy thèm ở đó quá.

Cho đến khi trở về Hà nội, cảm giác ấy lại âm ỉ trong lòng, nhưng rồi mình lại tự trả lời: nếu không ở trong quân đội, hẳn mình đã về Ninh Bình lâu rồi. Nếu thôi, nhưng nếu như vậy có khi mình lại phải vội vã trở về Hà nội sau 2 tháng như trong câu chuyện của 1 người bạn đã ví dụ cho mình, khi mình nói ý định này.

Nhưng entry này mình không dự định nói về những điều trên, mà thật ra mình muốn viết về những cảm xúc khi xem bộ 1 film vào 1 chiều Hà nội sắp mưa – Mùa hè chiều thẳng đứng.

Mình đã nghe tiếng film này từ lâu, nhưng đến chiều nay mới có dịp xem. Rất tình cờ, lượn lờ facebook, và 1 người bạn có link youtube bộ film Daisy của Hàn Quốc. Vì film này mình đã nghe nhạc film đến “mòn cả ổ cứng máy tính” – nói vậy cho mĩ miều 1 tí, nhưng chưa được xem. Thế là sau bữa cơm lúc 3h chiều, mình vác laptop lên giường và định bụng xem. Đang đến những cảnh quay & giai điệu đầu tiên rất đẹp, nhưng khi lời thoại cất lên thì lại là phụ đề tiếng Anh. Vậy là không xem nữa mà điền thêm nó trong lists film gửi email cho chồng download. Thế rồi nghía qua lists film hiện lên youtube thì thấy có Mùa hè chiều thẳng đứng, mình lại hăm hở leo lên giường nằm xem.  Và bây giờ thì bật dậy, gõ gõ những điều này.

Tuyệt vời… Mình chỉ biết nhận xét vậy. Dù mình không rõ bối cảnh film là thời kỳ nào. Vì những cảnh đó, rất Hà nội, như một Hà nội rất đẹp mình vẫn hình dung, Hà nội của những năm 70-80 hay lâu hơn thế. Và có 1 vài chi tiết khiến mình thắc mắc đó là cảnh trời mưa cô em út mặc chiếc áo mưa mỏng đích thị của những năm 90, là chiếc điện thoại di động trên máy bay, là bể bơi và căn phòng khách sạn khi người anh rể vào Sài Gòn.

Nhưng điều đó không quan trọng, bởi những gì mà đạo diễn Trần Anh Hùng đã trau chuốt trong từng cảnh quay, lời thoại, âm nhạc đến dàn diễn viên xuất sắc… tất cả mang đến những cảm xúc khó tả. Và thật may khi lần đầu tiên mình xem phim này là khi mình 28 tuổi, vì nếu như lúc 20 hay 21 gì đó khi mình thuê phim Mùi đu đủ xanh của Trần Anh Hùng về, bản quay trộm quá xấu nên mình đã không xem. Và khi phỏng vấn khán giả sau khi xem Rừng Na-uy do Trần Anh Hùng đạo diễn, thì mọi người đều rất ca ngợi anh và đặc biệt là Mùa hè chiều thẳng đứng. Đến giờ mình hiểu tại sao.

Và có 1 điều là trong lists film của bạn up lên youtube ấy của cả Chuyện của Pao. Thật sự chiều nay mình có nghĩ đến đạo diễn Thanh Hải & diễn viên Hải Yến, cũng như chuyện hôn nhân của họ. Khi ấy mình có nghĩ Chuyện của Pao là phim VN hay nhất với mình. Nhưng đến bây giờ nó xếp sau Mùa hè chiều thẳng đứng. Và tình cờ khi biết cả 2 đều tham gia phim này. Mình thấy nội dung phim phần nào giúp mình hiểu ra chuyện đổ vỡ của họ. Hiểu ở đây không phải biết nguyên nhân vì ai, mà phải xem Mùa hè chiều thẳng đứng.

Mình thích màu tóc đen của 3 chị em gái. Ngay cả Như Quỳnh trong phim này cô ấy vẫn còn giữ được nét thanh xuân, cặp lông mày chưa phun, khuôn mặt chưa nhiều nếp nhăn và có phần hơi béo như bà mẹ dân tộc trong Chuyện của Pao.

Mình thích từng ngóc ngách của những căn phòng trong phim, ánh sáng, âm nhạc.

Có 1 chi tiết thú vị, mình phải khoe với chồng luôn là: thầy Thông dạy hiện đại có đóng 1 vai nhỏ trong phim này. Mình đã loáng thoáng nhận ra người quen khi nghe giọng và nhìn thấy cái đầu “3 phân” của thầy. Thầy là NSƯT Minh Thông, 1 trong những người thầy để lại cho mình nhiều ấn tượng. Cảnh diễn của thầy chỉ khoảng 30s, với người đồng nghiệp Lê Vũ Long – một cái tên quen thuộc với khán giả Việt Nam rồi.

Mình không thích lắm 1 vài lời thoại có vẻ hơi “kịch bản”, nhưng có những câu khiến mình muốn tua lại và gõ vào đây:

Đó là cảnh 2 anh em rể cùng trò chuyện, người anh rể cả nói: “Nhưng anh cho rằng, mình hoàn toàn thỏa mãn với những tấm ảnh Com-măng. Trong những hình ảnh thực vật ấy, có sự thanh thản mà những gương mặt người không thể đem lại được. Rốt cuộc sự thanh thản chính là điều anh tìm kiếm trong nhiếp ảnh.

Cảnh 3 chị em làm gà, đang bỏ da, móng của con gà.

–       Cô chị hai: Đây là lúc em thích.

–       Cô út: Lạ thật, nó vừa ghê ghê và rất thoải ý.

–       Cô chị cả: Đúng, chính vì vậy phụ nữ chúng mình chịu cái mệnh phải mần mò những việc đó. Chính vì vậy mà ngày xưa họ không được phép sờ vào đầu chồng. Đầu là bộ phận cao quý của thân thể, không thể bị ô uế bởi những bàn tay không xứng đáng đó.

–       Cô chị hai: Nhưng thời nào đàn ông cũng cho phép và thích người ta sờ vào chỗ khác.

–       Cô chị cả: Chính vậy, cái chỗ khác có được coi là cao quý không cần phải suy ra là không, vì ta được quyền sờ vào, vậy phải xếp nó vào cái loại ghê ghê…”

Cảnh người anh rể cả & ông cụ già trên thuyền giữa Vịnh Hạ Long:

–       Người anh rể cả:: Không có ai sống ở đây ư?

–       Ông cụ già trên thuyền: Không, chẳng có ma nào hết.

–       Người anh rể cả: Cháu thì thấy sống ở đây hợp với cháu

–       Ông cụ già trên thuyền: Tôi thì không thể, quá buồn.

–       Người anh rể cả: Cháu không tin là thế. Cháu nghĩ mình phải sống ở nơi nào mà tâm hồn mình phải hòa hợp thực sự, và hòa hợp với những cái xung quanh. Sự hài hòa đôi khi có thể là 1 an ủi.

–       Ông cụ già trên thuyền: Tôi không ngờ chú mang 1 nỗi buồn lớn đến thế.

–       Người anh rể cả: Cháu biết sống ở đây không phải là một giải pháp. Chính lúc này, cháu phân vân giữa 2 nơi lôi cuốn cháu, với một sức mạnh ngang nhau. Nếu cháu chọn 1 nơi, dù chỉ là tạm thời, cháu sẽ cảm thấy có tội với nơi kia, lương tâm không yên ổn, cùng với thời gian hóa thành nỗi buồn.

–       Ông cụ già trên thuyền: Tôi lấy làm tiếc không giúp chú được.

–       Người anh rể cả: Bác làm gì khi nỗi buồn quà lớn?”

Và đoạn cuối khi cô út và anh trai trò chuyện về việc tổ chức sinh nhật cho người bố đã khuất.

–       Người anh trai: Kỉ niệm ngày chết vẫn quan trọng hơn sinh nhật. Anh nhớ hồi bố còn sống, chẳng bao giờ được mừng sinh nhật cả.

–       Cô em út: Cả mẹ cũng thế, khi đến sinh nhật của bố hay của mẹ, chúng mình chỉ nói: à hôm nay sinh nhật của bố hay của mẹ. Và chỉ thế thôi.

Đến đoạn này mình lại nhớ đến câu hỏi không nhớ hôm qua, hay hôm nay khi mình nhắc đến 10.7 tới là sinh nhật cháu gái, thì chồng mình có nhắc đến sinh nhật của ông ngoại và bà ngoại Ngỗng. Mình loáng thoáng nhớ là cũng khoảng 10.7, chồng mình bảo 7.7, và mình bảo: đó là trên chứng minh thư thôi, các cụ ngày xưa có nhớ chính xác đâu, và của mẹ là 6.6. Đã có lần mình nghĩ đến chuyện tổ chức sinh nhật cho ông bà ngoại Ngỗng, và muốn tạo nó thành thói quen khi bố mẹ về già. Nhưng ngày sinh các cụ lại gần sinh nhật của con cháu, vậy nên đến giờ mình vẫn chưa thực hiện dự định ấy. Có lẽ với người già thấy con cháu thêm tuổi mới là vui vẻ rồi. Ngay cả mình, sinh nhật 28 tuổi vừa rồi mình không còn cảm giác háo hức như khi sinh nhật Ngỗng.

Trở lại với Mùa hè chiều thẳng đứng. Một bộ film nếu bạn cảm nhận được bạn sẽ thấy nó là một bộ phim tuyệt vời. Nếu không, bạn sẽ chẳng thể hiểu được và có thể cho rằng nó là 1 bộ film dở. Nghệ thuật đôi khi là thế.

Lại mượn những gì mà mọi người sau khi xem đã viết, vì mình không biết bình phim hay như thế:

Có lẽ cái tên” Mùa hè chiều thẳng đứng” cũng là một cái tên quá ấn tượng. Ai cũng biết khi nắng chếch thì người ta mới nhìn thấy bóng của mình. Còn đã gọi là “đứng bóng” thì nhìn chính diện luôn. Sự thật phơi ra chẳng cần giấu giếm. Nhưng dù như vậy sự thật đã phải là sự thật chưa. Đời người không phải lúc nào cũng là buổi trưa…. Cái chính là người ta chấp nhận rằng gương mặt của cuộc sống luôn luôn chỉ là một nửa. Dù bỗng một ngày nào đó, nắng chiếu vào từng ngóc ngách của những khuôn mặt, thì cuộc sống vẫn ẩn chứa những điều không thể làm rõ ràng và những câu hỏi không có câu trả lời.” – thocnep

“… Đối diện với một tác phẩm kỳ công như MHCTD, mỗi khán giả sẽ có cách cảm nhận khác nhau về nội dung phim. Chắc hẳn có người sẽ đặt ra cho mình câu hỏi: liệu khi xem phim xong con người còn tin vào chính điều mình thấy nữa hay không?

Câu h
ỏi bắt đầu nảy sinh từ câu chuyện tình yêu của người mẹ đã khuất. … Vậy, liệu đó có phải là một sự phản bội hay không?

 

Câu hỏi lại được đặt ra khi bộ phim dẫn người xem đến tình huống rất hiếm thấy: cô em út đã trưởng thành về mặt thể chất sống cùng với người anh trai chưa vợ … Rõ ràng tình huống này làm nảy sinh trong không ít người xem một băn khoăn: thực tế liệu có luôn luôn diễn ra đúng như những gì chúng ta thấy không?

M
ột lần nữa, câu hỏi lại được đặt ra khi chúng ta theo dõi câu chuyện của người chị cả và ông chồng có vợ bé. … Vậy, cuộc sống có đúng là đang diễn ra như những gì người chị cả nhìn nhận hay không?

Và l
ần cuối cùng, câu hỏi lại được gợi lại qua tình huống của người chị hai. … Vậy là lại một lần nữa người xem tự đặt cho mình câu hỏi: làm thế nào để biết được đâu là thật, đâu là dối? …

Đ
ến đây, chúng ta có thể mơ hồ thấy rằng không dễ gì để nhận diện sự chân thực trong cuộc sống.“ oyo

Mình thích cái kết của phim. Chúng ta chẳng cần biết mọi việc sẽ đi đến đâu, mà người xem hãy hiểu & cảm nhận câu chuyện của từng nhân vật. Như 1 khán giả đã nhận xét: “Mùa hè chiều thẳng đứng” đích thị là bộ film che dựng điều của nắng– nắng tự nhiên hóa hoang hoải âm thầm đứng bóng cõi đời và lòng người.” ngotoan

Và mọi người có thể thưởng thức trọn vẹn bộ phim tại đây:

http://www.youtube.com/watch?v=gl8QI4J4F2o

Comments

comments

4 thoughts on “Mùa hè chiều thẳng đứng

  1. Nhưng anh cho rằng, mình hoàn toàn thỏa mãn với những tấm ảnh Com-măng. Trong những hình ảnh thực vật ấy, có sự thanh thản mà những gương mặt người không thể đem lại được. Rốt cuộc sự thanh thản chính là điều anh tìm kiếm trong nhiếp ảnh.

    Tôi nghĩ, trong ngữ cảnh trên thì từ tiếng Pháp có khả năng cao là ‘commande‘; nó mang nghĩa ‘đặt hàng‘ sát hợp với ý nhân vật muốn diễn đạt hơn.

    Xem film, về sau thấy cảnh nhân vật này tạm biệt vợ để lại đi công tác; cùng vào ô tô lúc đó còn có một người mang máy ảnh.

  2. @NT: Mình không biết tiếng Pháp lắm, nhưng có lẽ từ đặt hàng là không hợp vì người anh đang muốn nói đến những tấm ảnh chân dung mà. Ở câu sau anh ấy có nhắc lại: “…có sự thanh thản mà những gương mặt người …”

  3. Tôi tuyệt không hề bất ngờ tẹo nào khi kiểm tra lại phụ đề tiếng Pháp của film và thấy từ ‘commandes‘…

    Nói thêm ngoài lề tí.

    1. Cần để ý, lời thoại trong kịch bản do nhà thơ Dương Tường chuyển ngữ sang tiếng Việt nên mới có lối đệm ‘com-măng‘; đây là thói quen ít nhiều của giới trí thức Tây học thời xưa ở chốn thị thành; ngay cả thế hệ 6X bình dân chúng tôi, cậu bạn gốc Huế ‘chay’ gia đình tuyền bác sĩ cũng cứ ‘moi, toi‘ suốt, bản thân quen gọi má cậu ấy– như mọi người trong nhà– là ‘bà măn’ (maman).

    2. Có lẽ, điều duy nhất gây bất ngờ chính là cách lý giải của cô chủ blog này. E chừng cô hơi vội vàng hồi âm, mới phải gặp chút xíu trục trặc trong việc đọc hiểu chăng?(Ai vô tư biết tiếng Việt căn bản đều dễ dàng đồng ý ngay là đoạn trích đang bàn nói về những tấm ảnh chụp cây lá: “Trong những hình ảnh thực vật ấy…”).

    Chưa rõ lý do tại sao cô í lại nhìn và đọc theo cách riêng có mà cô í muốn thấy và hiểu ra như thế.

  4. @NT: Cảm ơn bạn đã “thỉnh giáo”. Hôm trước search từ “ảnh com măng” google hiện ra là ảnh đại diện nên trong đầu nghĩ tiếng Anh & Pháp na ná nhau, và luận luôn ra tiếng Việt như thế =)) Hôm nay search lại từ điển tiếng Việt có từ commăng – nghĩa là đặt hàng. Và trong câu đó có nhắc đến khuôn mặt người đâm ra liên tưởng đến ảnh đại diện là đúng. Thế là hiểu như thế :)) Mà đoạn ấy có ấn tượng trong đầu với tấm hình mà người anh chụp 1 người phụ nữ, chính là cô vợ “ở ẩn” nên bị suy như thế. Đây là 1 lỗi mà mình thường xuyên bị: tức là nhìn hoặc nghe 1 sự vật, việc nào đó và bị liên tưởng theo 1 cách nghĩ của riêng mình 😀 Quan trọng là mình vẫn hiểu được ý nghĩa của nó 😉 Cảm ơn bạn đã chỉ bảo, mình đã edit và không phải phụ đề thêm mà làm gì :))

    p/s: Mà bạn U6o cơ à? 😀

Leave a Reply

Top