You are here
Home > Đọc

TV & Axit Sunfuric

Lâu lâu mới được đọc những bài phê bình kiểu như Khi MTV 30 tuổi: Mới đó mà đã 30 năm… (Bài 1) MTV Việt Nam – Hiện thực có như mơ? Còn 1 bài thứ 3 Cuộc sống thay đổi, MTV cũng thay đổi, mình lại không post lên blog nữa, vì đọc chẳng thấy ăn nhập với 2 phần trước, vì hình như là đang PR. Chung quy lại bây giờ tìm thấy 1 cái gì đó “thuần túy” hiếm thật.

Nhớ 15 năm trước MTV là niềm mơ ước của mình. Nhớ 10 năm trước MTV là sự tiếc nuối mỗi khi đến nhà ông Hói chơi mà đến giờ về không được xem MTV nữa. Chẳng nhớ 5 năm trước được ở nhà ong Hói MTV là kênh nào? Và chẳng  nhớ bây giờ MTV là kênh gì?

Cuộc sống thay đổi, MTV thay đổi, những cô bé cậu bé của 15 năm trước giờ cũng đã khác, nhưng không thể xem nổi kênh MTV quá khác đó. MTV giờ chỉ là 1 kênh truyền hình thực tế, các clip ca nhạc thì phải lắc hông, khoe nhiều tứ, quái dị,…  Mà phải thú thật gần 1 năm trở lại đây mình không còn thói quen download album nhạc hàng ngày, nghe nhạc hàng giờ nữa. Mọi thứ chỉ tranh thủ khi chạy xe cho đoạn đường thêm chút lãng mạn, là lúc phải làm 1 việc cần có nhạc, chứ không hẳn để thưởng thức như xưa. Không phải không còn thích, mà ngoảnh lại thấy mình không còn nhiều thời gian dành cho nó.

Đọc lọat bài về MTV kia lại nhớ đến Axit Sunfuric của Amélie Nothomb. Đây không phải là cuốn mình cực thích, nhưng mình cực thích cách tác giả hư cấu để “bôi xấu” thực tại. Từ “bôi xấu” cho hợp với từ “hư cấu” ở trên thôi, nhưng “bôi xấu” có cái gì đó gian ác, còn đúng ra phải là “vạch mặt” những cái TV. Chỉ có điều đoạn dưới đây mình muốn đọc 1 cái gì đó ẩn dụ, nhưng tác giả lại viết qúa rõ ràng, thẳng thẳn. Tối qua lọ mọ ngồi đánh lại, mong ai đó đọc và ngẫm xem mình có phải là Kapo, và chắc chắn bạn là người có tội vì trở thành những khán giả của những thứ mà TV, Internet,… sản xuất mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút.

–          Tôi tự hỏi đâu là những cảnh khiến khán giả quan tâm nhất

–         

–           Theo anh chị,… ai là người có tội trong việc này?

–          Bọn kapo, người đàn ông trả lời.

–          Không: các nhà tổ chức, một người chẳng nói bao giờ lên tiếng.

–          Các vị chính khách, những người không cấm đoán gì chương trình khủng khiếp này, MDA82 nói.

–          Còn chị, Pannonique, chị nghĩ sao? EPJ327 hỏi.

Không  khí trở nên yên ắng, như mỗi khi mọi người hướng sự chú ý về phía cô.

–          Tôi nghĩ rằng những kẻ có tội nhất là khán giả, cô trả lời.

–          Liệu chị có hơi bất công không? Người đàn ông hỏi. Những người đó trở về nhà sau một ngày làm việc, họ kiệt sức, cảm thấy buồn tẻ, trống rỗng.

–          Còn những kênh khách, Pannonique nói.

–          Chúng ta đều biết rằng các chương trình truyền hình thường là đề tài nói chuyện của mọi người. Chính vì vậy mà họ xem cùng những thứ giống nhau, để không bị gạt ra lề và để có cái gì đó chia sẻ.

–          Nếu vậy, bọn họ có thể cùng xem những chương trình khác, Pannonique trả lời… Bọn họ chỉ cần đổi sang kênh khác, việc này đâu có gì khó khăn.

–          Tôi không đồng ý, MDA 802 tuyên bố. Khán giả sai lầm, hẳn rồi. Nhưng từ đó mà kết luận họ là những người có tội nhất ư! Tội của họ chỉ là sự thụ động. Những người tổ chức và các chính trị gia còn có tội hơn gấp ngàn lần.

–          Tội ác của họ được cho phép, và vì vậy mà nó được tạo ra bởi các khán giả, Pannonique nói. Các chính khách là hiện thân của công chúng. Còn những người làm ra chương trình này, chúng là những con cá mập chỉ biết lợi dụng các kẽ hở, nghĩa là chỗ nào có thị trường để chúng kiếm lời. Khán giả có tội vì họ tạo ra thị trường mang lại lợi nhuận cho chúng.

–          Chị không nghĩ rằng chính những người tổ chức chương trình mới tạo ra thị trường giống kiểu một nhà quảng cáo biết tạo ra nhu cầu ư?

–          Không. Trách nhiệm cao nhất thuộc về những người chấp nhận xem một chương trình không khó lên án như thế.

–          Còn bọn trẻ thì sao? Người phụ nữ nói. Chúng tan học về nhà trước bố mẹ, mà bố mẹ chúng không phải ai cũng đủ điều kiện để thuê người giữ trẻ. Họ không thể kiểm soát những gì chúng xem trên TV.

–          Các anh các chị hãy thử nhìn lại mình, Pannonique tuyên bố. Các anh chị luôn cố tìm ra cả ngàn cái tội, cả ngàn cách để tha thứ, cả ngàn lời biện minh, cả ngàn lý do để giảm tội trong khi chúng ta cần phải phán đoán một cách đơn giản và cương quyết. Trong cuộc chiến tranh thế giới vừa rồi, những người chọn con đường phản kháng biết rằng điều đó sẽ rất khó khăn, thậm chí là không thể, nhưng họ đã không ngần ngại, không bối rối trước vô vàn lý do để tránh né: họ chiến đấu bởi một lẽ duy nhất là không còn cách nào khác. Đừng nghĩ chúng ngu ngốc. Một đứa trẻ được giáo dục vững vàng không phải là thứ con nít dễ bị lừa như người ta khiến chúng ta tưởng.

–          Chị có dự định cải tạo xã hội nào không, Pannonique? Người đàn ông hỏi với giọng châm biếm.

–          Hoàn toàn không. Trong khi bọn họ biết khinh bỉ, thì tôi biết kiêu hãnh và biết trân trọng. Vậy thôi.

–          Còn anh, EPJ327, anh không nói gì hết, anh nghĩ thế nào?

–          Tôi thấy sợ khi nhận ra rằng ở đây chỉ có một người duy nhất mà ta có thể tin chắc là chị ấy sẽ không bao giờ xem “Trại tập trung” đó là Pannonique. Vì thế tôi đi đến kết luận rằng chị ấy có lý, anh trả lời.

Người ta trở nên ngượng nghịu…

….

Người ta thật sai lầm khi coi thường cơ thể: nó ít xấu xa hơn tâm hồn rất nhiều. – trang 1

*************************

Giới thiệu thêm về cuốn sách này: Trại tập trung là một chương trình truyền hình thực tế mới, qua đó, khán giả sẽ được xem cảnh những kapo (từ dùng thời Đức Quốc xã, chỉ những tù nhân được giao nhiệm vụ cai quản nhà tù) độc ác tra tấn các nạn nhân đầy cam chịu. Chỉ có một nạn nhân chống cự và thái độ ấy đưa cô cùng các bạn đồng hành cũng như khán giả và những người chịu trách nhiệm khác đi từ cú sốc này đến cú sốc kia…

Câu chuyện xoay quanh khu trại đặc biệt này không hề là sản phẩm của trí tưởng tượng. Ngòi bút sắc sảo của Amélie Nothomb đã biết đào sâu và nhào nặn những sự kiện, những biến đổi thường nhật trong khía cạnh đạo đức con người để tạo thành một Axit sunfuric độc đáo, có tính chất dự báo tương lai của chúng ta, một tương lai trống rỗng và nhẫn tâm nếu chúng ta không biết để ý và sửa đổi những thói quen văn hóa tưởng chừng vô hại. Bất kỳ ai đọc cũng bị cuốn vào cuộc đấu tranh thiện-ác mà tác phẩm miêu tả, cũng bị ngập trong những cảm xúc xót xa, hồi hộp, bất bình rồi thở phào nhẹ nhõm và thậm chí lâng lâng cảm giác yêu thương.

***********

Mình cam đoan tội của mình không nặng lắm, vì mình không còn là khán giả mật thiết của cái TV. Trừ mỗi 6h tối, lâu lắm mới tự cho phép bản thân hồi hộp chờ xem phim Dong Yi trên VTV3. Nhưng phim này cũng gần hết rồi. 😀

Comments

comments

Leave a Reply

Top