You are here
Home > Đọc

Midori

midori rung nauy“Midori nói. Cô nhìn khói bốc lên một lúc, vẻ nghĩ ngợi. “Có lẽ tớ đã đợi quá lâu. Tớ đang tìm kiếm sự hoàn hảo. Thế mới khó.”

“Đợi một tình yêu hoàn hảo ư?”

“Không, ngay tớ cũng không ngu đến thế. Tớ đang tìm sự ích kỉ. Ích kỉ hoàn hảo. Nói ví dụ như tớ bảo cậu tớ muốn ăn bánh dâu. Và cậu liền bỏ hết mọi việc đang làm để chạy đi mua nó cho tớ. Rồi cậu hổn hển chạy về, quì gối dâng cái bánh dâu ấy cho tớ. Rồi tớ nói tớ không muốn ăn nó nữa và vứt nó ra ngoài cửa sổ. Đó là cái tớ đang tìm.”

“Tớ không chắc cái đó có liên quan gì đến tình yêu không,” tôi nói, hơi ngạc nhiên.

“Có chứ,” cô nói. “Cậu không biết đấy thôi. Có những lúc trong cuộc đời một đứa con gái, những cái như thế lại cực kì quan trọng.”

“Như ném cái bánh dâu ra ngoài cửa sổ ư?”

“Chính xác! Và khi tớ làm thế, tớ muốn người đàn ông phải xin lỗi tớ. “Midori này, bây giờ thì anh biết rồi”. Anh thật là một thằng ngốc! Nhẽ ra anh phải biết là em sẽ không thèm bánh dâu nữa. Tất cả trí thông minh và lòng nhạy cảm của anh chỉ bằng một bãi phân lừa. Để bù đắp cho em, anh sẽ đi mua cho em cái gì khác nhé. Em thích gì nào? Bánh sô-cô-la? Bánh phó-mát?”

“Rồi sao nữa?”

“Tớ sẽ hiến cho anh ấy tất cả tình yêu xứng đáng với điều anh ấy đã làm.”

“Tớ nghe thấy điên lắm.”

“Mặc kệ cậu, với tớ, đó mới là tình yêu. Mặc dù không phải ai cũng có thể hiểu được tớ.” Midori hơi hơi lắc đầu dụi vào vai tôi. “Với một loại người nào đó, tình yêu bắt đầu từ cái gì đó tí xíu và ngốc nghếch. Từ những cái như thế, hoặc nó không bao giờ bắt đầu được cả.”

Midori đặt một điếu Marlboro lên môi, lấy tay che khi châm lửa, và rít một hơi dài.
“Tại sao?”
“Tại sao?” Cô gào lên. “Cậu điên rồi phải không? Cậu biết giả định thức tiếng Anh, cậu hiểu môn lượng giác, cậu đọc được Các Mác, mà cậu không biết câu trả lời cho một việc đơn giản đến thế ư? Sao cậu lại còn phải hỏi nữa chứ? Sao cậu có thể bắt một cô gái phải nói ra như thế này? Tớ thích cậu hơn thích anh ấy, chỉ có thế thôi. Tớ ước mình yêu được ai đó đẹp trai hơn một tí , tất nhiên rồi. Nhưng mà không được. Tớ đã phải lòng và yêu cậu mất rồi!”

Tôi định nói , nhưng thấy ngôn từ nghẹn hết lại trong cổ.

Midori ném điếu thuốc xuống một vũng nước. ” Cậu làm ơn bỏ cái bộ mặt ấy đi được không? Cậu sẽ làm tớ khóc mất. Đừng lo, tớ biết cậu đang yêu ai đó. Tớ không mong đợi ở cậu điều gì . Nhưng ít nhất thì cậu cũng có thể ôm tớ một cái. Đã hai tháng ròng tớ khổ sở rồi đây

– Trích Rừng Nauy, Haruki Murakami

Tìm Rừng Nauy trên mạng, để đọc lại vài đoạn, để chiều mai off sách cùng hội Read, Play, Love mà còn hiểu. Nhưng chắc chiều mai mình sẽ ngồi nghe Hiệp nói thôi. Vì đọc lâu rồi, chẳng nhớ, mà giờ cần phải dành thời gian cho việc khác nữa.

Nói chung vẫn thích Midori nhất, cả trong truyện lẫn phim. Dạo này đang thèm cắt tóc ngắn ghê gớm, nhìn ảnh Midori thì chắc chắn phải cắt, vấn đề là bao giờ. Dự sẽ là tháng sau 😀

Comments

comments

Leave a Reply

Top