You are here
Home > Đọc

Mặt Trời Mù – Curzio Malaparte

Cái làm hư hỏng con người, cái làm cho con người trở nên dữ tợn, hèn nhát, ích kỷ, chính là ý thức về cái chết.

Loài vật chúng nó chỉ có cái bản năng sinh tồn, có thể là một linh cảm xa xôi nào đó. Nhưng loài vật không ý thức cái chết. Chúng nó biết chúng nó có thể chết, chứ không biết chúng nó phải chết. (132)

  • Trích #MặtTrờiMù, #CurzioMalaparte, Bửu Ý dịch

Sách mỏng luôn được mình chú ý và chọn đọc đầu tiên. Đơn giản vì mỏng dễ đọc liền mạch trong một buổi, và dù có “khó nhằn” thế nào thì cũng có thể “cố nuốt khan” hết được vài trăm trang. Mặt Trời Mù của Curzio Malaparte là một cuốn sách như vậy.

Một tác phẩm không khó đọc, nhưng không dễ hiểu và ngấm, đặc biệt là hình ảnh chiếc ghế trong cái kết đã được in trên trang bìa.

Điều hay nhất của tác phẩm là những đoạn tả cảnh được miêu tả bằng ngôn từ độc đáo, lạ mà đẹp:

“Như nhờ phép lạ bãi trại thoát ra khỏi sương mai, phủ ngoài bằng một lớp khí ươn lười dày dặn dần dà tiêu tán trong hơi ấm của ban ngày. Tia mặt trời giữa không khí đục thắt thành những gút màu biến thiên với khói bếp…” (59)

“Mặt trời khó lòng chiếu thủng” (102)

“Đêm tựa hồ bức tường cao nhẵn, không màu sắc, trắng chói chang. Tiếng vo ve miên man của ruồi trong bầu không khí ngột ngạt, vàng vọt và lầy nhầy.” (145)

“Dần dần cỏ biến thành một thứ sền sệt những bùn cùng tuyết, chất sền sệt ấy từ từ cứng lại, thành như thuỷ tinh, nứt vỡ và kêu xào xạo dưới giày, lối mòn mất hút vào tuyết, biến thành cái vạch mong manh mà bão tuyết, biến thành cái vạch mong manh mà bão tuyết không ngớt xoá nhoà đi bằng những luồng tuyết vi veo.” (139)

Sự khắc nghiệt của thiên nhiên, sự khốc liệt của chiến tranh lại được miêu tả bằng những tính từ rất đẹp. Đọc đi đọc lại đoạn này mà thấy sao tác giả miêu tả hay đến thế:

“Nếu cứ tiếp tục điều này thì cần mục sư hơn là cần bác sĩ ở cái chốn này.” (197)

“Mùi ê-te và nước thuốc i-ốt ứ lại trong không khí đặc quánh.

“Đúng ạ, chính y, chân bị hoại thư.” Thịt xám ngoét, trắng đục, sờ mềm, toả ra một mùi ngậy và dịu. Nơi nào ấn xuống, ngòn tay của bác sĩ giải phẫu đều để lại một vết xanh nhạt chầm chậm biến mất.

Bianchi ấn cây dao mổ vào lớp thịt thối rữa. Tên bị thương vật trên bàn ngủ im lìm, mồm vặt vẹo: nhưng trán trơn láng một cách lạ, tắm ánh sáng, thanh thản. Sợi dây buộc mạch má đứt bung… Mấy cái kẹp không kẹp chặt, con dao mổ loang láng trong ánh lạnh thiên thanh của băng hà.

“Lau cái bàn đi,” Bianchi nói với người y tá, trong khi tháo găng cao su rồi quay lại nhìn cái chân còn lại trên bàn. Tên lính Pháp cụt chân ngủ im làm trên giường lưới, mặt vàng ệch phủ lớp mặt nạ mồ hôi. (157)

Chỉ thấy “Mặt Trời Mù” thật là đẹp, nhưng vẻ đẹp của nó cũng như mặt trời trong sương mù, mọi thứ vẫn cứ mơ hồ, chẳng thể thấy rõ.

Comments

comments

Leave a Reply

Top