0

Mắc kẹt ở thiên đường – Hoàng Anh Tú

Thiên Đường là tên một nhà nghỉ. Nhà nghỉ đó nằm sâu trong một cái nghách nhỏ.
Bên cạnh nhà nghỉ đó còn hai, ba nhà nghỉ khác nữa mang những cái tên cũng rổn rẻng không kém. Nào là Thành Thân, Điểm Hẹn, Hướng Dương… Nhiều lần, chúng tôi đèo nhau đi qua đó, đứng xa xa trước cổng nhà nghỉ Thiên Đường. Rồi lại đi về. Lần nào cũng vậy, Linh đều bảo tôi:

– Nhất định! Nhất định lần sau chúng ta sẽ vào trong đó, anh nhé!

Nhưng chúng tôi cứ nhất định và nhất định đến hết năm thứ nhất Đại Học mà vẫn chưa muốn dừng nói với nhau tiếp câu nói đó. Ừ, “nhất định, nhất định lần sau…”

Linh kém tôi 2 tuổi nhưng Linh lại học sớm 1 năm. Tôi lại bị trượt năm đầu thi Đại Học thế nên chúng tôi học cùng lớp với nhau. Chẳng biết chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ bao giờ nữa. Chỉ nhớ mang máng rằng có một tối thứ 7, tôi đi cùng một cậu bạn cùng lớp lên ký túc xá phòng của Linh. Cậu bạn ấy với cô bạn cùng phòng của Linh yêu nhau nên chúng tôi bị đuổi ra ngoài ban công đứng để cho hai người đó tự nhiên. Chúng tôi đứng với nhau rất lâu mà chẳng nói chuyện gì. Linh cắm cúi đọc cuốn Người Tình Sputnick của Haruki Murakami. Tôi vẩn vơ nhìn những bức tường vôi nham nhở và hình dung ra đủ thứ con vật dị kỳ trên tường. Hình như đến lần thứ 3 hay thứ 4 gì đó, chúng tôi mới nói chuyện với nhau. Có thể là sau khi Linh đã đọc xong cuốn sách còn tôi tưởng tượng hết những vết loang nham nhở của bức tường. Mọi chuyện cứ như vậy, đều đặn tối thứ 7, tôi lại đi cùng cậu bạn kia lên phòng Linh. Trong khi hai người ấy đóng cửa phòng và yêu nhau thì chúng tôi lại tán phét ngoài ban công. Và rồi yêu nhau lúc nào không hay.

– Tại sao hồi ấy anh cứ suốt ngày đi cùng anh Nam vậy?

– Ừ, vì hồi đấy Nam nhờ anh đi cùng để có thể đẩy em ra khỏi phòng. Mà sao hồi đấy em chấp nhận ra khỏi phòng mỗi khi Nam đến với Loan?

– Thế không lẽ em cứ ở lỳ trong phòng để nhìn hai người họ lùng bùng trong chăn à?

– Ừ nhỉ…

– Anh bắt đầu yêu em từ khi nào?

– Anh nói thật, anh không nhớ! Em nhớ không?

– Em cũng chẳng nhớ nổi nữa. Chỉ thấy rằng anh cũng không đáng ghét. Thế là yêu!

Tôi không phải là một kẻ đáng ghét trong mắt mọi người song tôi biết, tôi là một anh chàng nhạt thịt. Giữa những người bạn cùng độ tuổi luôn ồn ào, náo nhiệt thì tôi lại chẳng như thế. Tôi cũng không phải kẻ trầm tĩnh sống nội tâm sâu sắc gì cho cam. Mọi thứ xảy ra trong suốt 20 năm qua của tôi đều nhàn nhạt như vậy. Hình như, tôi cũng chưa từng tự mình quyết định được điều gì. Kể cả chuyện vào Đại Học này cũng là một ý kiến của mẹ vì mẹ thích. Giả sử năm đó tôi trượt tiếp Đại Học, có lẽ, năm sau tôi vẫn cứ thi lại lần thứ 3 đúng trường này. Linh cũng không khác tôi lắm. Có lẽ đó là lý do khiến chúng tôi yêu nhau. Linh chẳng khá hơn tôi là bao trong việc ra quyết định. Thế nên, yêu nhau, chúng tôi vẫn thường đùn đẩy nhau ra quyết định sẽ đi chơi ở đâu tối thứ 7. Và thường là hai đứa dắt tay nhau đi vòng vòng quanh khuôn viên của trường, mua hai cây kem và ăn hết hai cây kem thì dừng lại trong một góc khuất nào đó để hôn nhau. Những câu chuyện của hai đứa loanh quanh chỉ toàn là về học hành, về người này người kia trong lớp. Tôi thú thật là tôi cũng chẳng biết chúng tôi sẽ yêu nhau đến bao giờ nữa nếu cứ chỉ yêu như thế này. Rõ ràng là tôi biết, người ta không thể chỉ yêu nhau như chúng tôi. Nhưng làm thế nào để khác đi những gì chúng tôi đã làm thì tôi chịu. Chịu thật. Linh cũng nghĩ như tôi. Thế nên, chúng tôi lần đầu tiên cùng quyết định sẽ làm một điều gì đó khác đi, mạnh mẽ hơn, táo bạo hơn. Tôi hy vọng rằng điều đó có thể khiến tình yêu của chúng tôi không còn phải ngáp vặt nữa. Linh cũng đồng ý với ý kiến của tôi.

***

Suốt tuần đấy, tôi nhờ Nam tư vấn cho chuyến đi tối thứ 7 của tôi và Linh. Thậm chí, Nam còn thuê phim người lớn về cho tôi xem và bình luận đến văng cả nước bọt. Tôi háo hức lắm. Nam còn đưa tôi đi khảo sát mấy khu nhà nghỉ nổi tiếng ở thành phố. Và tôi chọn nhà nghỉ Thiên Đường. Linh cũng vậy. Cô ấy cũng rất háo hức muốn thử. Loan cũng giúp Linh nhiệt tình lắm. Cả tuần, chúng tôi gặp nhau trên lớp mỗi ngày nhưng ít khi nói chuyện. Ấy vậy mà tuần đó, cả Linh và tôi đều tíu tít tranh thủ lúc hết giờ thì thụp kể cho nhau nghe những gì mình đã được đôi kia dạy.

Tối thứ 7. Nghe lời Nam , tôi tắm rửa sạch sẽ. Diện bộ đồ đẹp nhất. Đến đón Linh. Chúng tôi đèo nhau đi ăn tối ở một hàng cơm nhỏ gần trường. Linh hôm ấy cũng diện một bộ váy trắng tinh, tóc nàng xoã ra và bồng bềnh với gió. Hình như đến lúc đó, trái tim tôi mới loạn nhịp trước Linh. Hai đứa đi lòng vòng rất lâu rồi mới dám dừng lại ở xa xa đầu con nghách ấy. Linh bảo:

– Anh có sợ không?

– Sợ gì?

– Sợ người khác bắt gặp chúng mình vào nhà nghỉ?

– Ừ, nếu vậy chúng ta sẽ đi uống cà phê cái đã.

Chúng tôi ra quán cà phê gần đó. Ngồi hơn một tiếng đồng hồ chỉ để giải quyết tình huống nếu gặp người quen thì sao? Đến khi đứng dậy, rời quán đi gần tới nhà nghỉ Thiên Đường thì Linh lại bảo:

– Nhất định! Nhất định lần sau chúng ta sẽ vào trong đó, anh nhé!

Và tôi lại quay xe đèo Linh về ký túc xá. Thú thật rằng tôi cảm thấy rất ấm ức. Nhưng lại nghĩ: Mọi thứ phải được cả hai cùng sẵn sàng chứ! Để lần sau cũng được mà.

Sau lần đó, chúng tôi còn nhiều lần nữa đứng xa xa trước con nghách dẫn vào nhà nghỉ Thiên Đường song lần nào chúng tôi cũng ra về vì Linh không sẵn sàng. Cho đến hết năm học thứ nhất. Tôi thật sự là bực bội. Nhưng không vì thế mà tôi giận Linh. Thật lòng. Tôi chỉ cảm thấy bực bội vì chưa được bước chân vào trong đó chứ không hề bực bội gì Linh cả. Tôi và Linh thống nhất với nhau là giấu tiệt với đôi Nam- Loan. Đó là lý do mà sau này ra trường, Nam và Loan vẫn nghĩ rằng họ chính là những người thày dạy xuất sắc nhất của chúng tôi.

Mùa Hè trôi qua. Tôi về quê với gia đình. Linh cũng vậy. Chúng tôi thi thoảng vẫn gọi điện cho nhau. Cho đến khi trở lại trường, một sự cố bất ngờ xảy ra: Linh kể với tôi rằng mùa hè ở quê, nàng đã “làm chuyện ấy” với cậu bạn học cùng phổ thông. Linh bảo: Em không hề yêu cậu ấy! Em chỉ tò mò thôi. Tôi tức điên lên. Nhưng khi thấy Linh khóc, tôi lại luống cuống và xin lỗi Linh. Linh bảo:

– Em chỉ yêu duy nhất mình anh thôi! Em thề với anh là như vậy. Hay là chúng mình vào trong đó đi. Em muốn bù đắp lại cho anh.

Tôi cũng định như vậy. Nhưng rồi đến trước con nghách dẫn vào nhà nghỉ Thiên Đường thì tôi lại bảo Linh:

– Nhất định! Nhất định lần sau chúng ta sẽ vào trong đó, em nhé!

Bởi tôi cảm thấy mình thật đáng xấu hổ nếu như vào đó cùng Linh chỉ để Linh dùng chuyện ấy thay lời xin lỗi mình. Tôi thấy điều đó thật ngớ ngẩn vô cùng. Tôi muốn khi chúng tôi vào đấy là vì tình yêu của hai đứa đến mức cần phải vào đó chứ không phải vào đó như một lời tạ lỗi. Tôi không biết mình làm vậy có đúng không nhưng tôi nghĩ rằng đó là điều tôi muốn làm: Không vào đấy vì lý do nào khác ngoài tình yêu.

***

Suốt năm học thứ 2, chúng tôi cũng có vài lần đến trước đầu nghách dẫn vào nhà nghỉ Thiên Đường nhưng rồi chúng tôi lại trở về. Tất cả đều là vì tôi bảo Linh về. Linh không bao giờ trái ý tôi. Ngày xưa đã thế, sau chuyện Linh có lỗi với tôi, Linh càng nghe lời tôi hơn. Có vài lần Linh bảo:

– Anh có coi thường em không?

Tôi không hề có cảm giác coi thường Linh. Nói thật là thế. Tôi chỉ giận mình: Rằng giá như hồi năm thứ nhất, tôi dám quyết định một chút: Đưa Linh vào nhà nghỉ Thiên Đường, có lẽ Linh sẽ không như vậy. Bởi có một lần tôi đã hỏi Linh như vậy. Linh trả lời đúng như tôi nghĩ. Điều đó khiến tôi buồn bã nhiều hơn trong suốt năm thứ hai Đại học. Và điều đó, có đôi lần khiến tôi tự hỏi mình rằng: Hải ơi, liệu khi nào mi mới dám ra một quyết định?

Suốt năm học thứ 2, chúng tôi vẫn yêu nhau như hồi năm nhất. Có khác chăng chỉ là tôi với Linh chịu đi ra khỏi khuôn viên của trường. Chúng tôi đi chơi xa hơn một chút nhưng cũng chẳng xa khỏi hẳn thành phố này. Và cách yêu nhau thì vẫn vậy. Vẫn chỉ là ôm nhau trên đường, hôn nhau ở một góc khuất nào đó. Thỉnh thoảng, tôi có bạo gan hơn, chạm tay qua lớp áo vào ngực của Linh nhưng rồi cũng chỉ như vậy mà thôi. Linh chẳng phản ứng gì khi tôi làm vậy. Không phản đối nhưng cũng chẳng nhiệt tình. Điều đó khiến tôi khá lúng túng. Thế nên, sau vài lần thử, tôi không làm vậy nữa. Dù nói thật, tôi càng lúc càng tò mò với cơ thể của Linh. Tôi vẫn hay tưởng tượng về Linh ở trong nhà nghỉ Thiên Đường, nếu chúng tôi dũng cảm bước vào trong đó. Nhưng cũng chỉ là thứ tưởng tượng nhợt nhạt mà tôi nghĩ là do ảnh hưởng từ mấy cái đĩa phim người lớn mà Nam đã đi mượn về cho tôi xem dạo trước mà thôi.

Năm thứ ba. Một sự kiện nữa lại xảy ra. Có một anh chàng năm nhất đeo đuổi Linh. Cậu bé đó ngày nào cũng lên phòng Linh ở ký túc xá chơi. Tôi không vui vẻ gì với chuyện đó cả. Tôi bảo Linh:

– Em nên giải quyết cậu bé đó cho nhanh! Anh không thích cái cảnh tối nào cậu ta cũng lên phòng em như vậy đâu.

Linh lí nhí:

– Vâng! Em biết anh không thích nhưng anh dạy em phải làm thế nào đi? Nói thẳng vào mặt cậu ấy ư? Có quá ác không hả anh? Hay là anh giúp em đuổi cổ cậu ấy đi đi.

Tôi chịu. Tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào cả. Đem chuyện đấy ra hỏi Nam thì Nam bảo: Quan trọng là cái Linh ấy! Chứ cậu mà nói nó, nó chả oánh cậu 1 trận ra cám luôn ấy chứ! Cậu có phải là chồng của Linh đâu mà được quyền giữ Linh? Theo tớ, cậu chỉ nên kể chuyện cậu và Linh đã ngủ với nhau thế nào đi. Có lẽ nó sẽ bỏ cuộc. Lại hỏi Loan, Loan thì trả lời khác. Loan bảo: Cậu cần phải tin bạn gái cậu chứ! Là đàn ông thì đừng quá câu nệ chuyện đấy! Bạn gái của bạn có người theo đuổi thì cậu phải tự hào chứ! Rốt cuộc là tôi vẫn chẳng biết phải nên làm gì nữa.

***

Vì chẳng biết phải làm thế nào trong vụ này nên tôi phó mặc nó. Tôi chọn cách lên phòng Linh mà gặp cậu bé kia thì tôi đi về. Để Linh tự giải quyết cậu bé đó. Linh sẽ tự thấy áy náy với tôi mà phải đuổi cổ cậu bé kia đi. Đấy là tôi nghĩ thế. Linh nghĩ sao thì tôi không biết. Chỉ biết là sau đấy khoảng hai tháng, Linh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi. Ban đầu tôi nghĩ là do giai đoạn 2, tôi và Linh sang hai chuyên nghành khác nhau nên không còn gặp nhau trên lớp nữa. Nhưng sau đó, tôi hiểu ra rằng Linh đã bỏ tôi rồi. Tôi cứ tưởng là tôi sẽ buồn lắm. Nhưng chẳng thấy gì. Tôi vẫn đi học mỗi ngày. Buổi chiều vào thư viện. Tối về nhà trọ đọc sách. Tối thứ 7, Nam vẫn lên phòng Linh gặp Loan nhưng tôi không đi cùng nữa. Có vài lần Nam về kể rằng Linh bây giờ khác trước lắm rồi. Từ khi yêu cậu bé kia, Linh đã ăn mặc bốc lửa hơn. Và tới đây, Linh sẽ ra thuê phòng trọ bên ngoài để sống cùng với cậu bé đó. Tôi nghe cũng thấy hơi đau đau. Nhưng lại nghĩ: Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn cho Linh. Nên hết đau.

***
Đến bây giờ, sau khi đã ra trường, tôi vẫn thỉnh thoảng đến đứng ở đầu nghách dẫn vào nhà nghỉ Thiên Đường. Chỉ đứng đó thôi. Nhìn tới nhà nghỉ đó. Và chẳng nhớ gì hết. Chỉ thấy rằng, có lẽ tôi đã vào trong đó rồi. Và vẫn tự hỏi: Nếu ngày đó, tôi và Linh bước vào nhà nghỉ Thiên Đường, liệu bây giờ tôi và Linh sẽ thế nào?

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *