You are here
Home > Đọc

Lưỡi – Jo Kyung Ran, Đào Bạch Liên dịch.

“Tôi đã đọc rất nhiều câu truyện mở màn bằng cuộc gặp gỡ giữa đôi nam nữ, rồi họ yêu nhau. Nhưng câu chuyện của tôi bắt đầu bằng sự lụi tàn của ái tình. Tôi từng thích đọc Hemingway vì một lý do đơn giản, ông là người sành ăn. Hemingway có nói, đàn ông chỉ nhận ra bản thân sau khi nếm trải nỗi đau thể xác.
Ông nói sai rồi. Không chỉ đàn ông.”
“Vẫn còn một điều khủng khiếp hơn sự chia tay, đó là giữ người kia trong trái tim mình dù cả hai không còn bên nhau nữa. Ý tôi là, có lẽ là một phép thử, nếu muốn hiểu ai đó, thực sự muốn hiểu ai đó, nên thử chia xa ít nhất một lần, chỉ một lần thôi.”
“Cô bạn Mun Ju của tôi nói rằng, đem lòng yêu cũng giống như xăm chữ lên mu bàn tay. Dù cố sức tẩy xóa thì về sau vẫn còn dấu tích lờ mờ. Bởi vậy cậu phải chắc chắn rằng cậu thực sự muốn thế. Phải chắc rằng cậu đã suy nghĩ kỹ càng.”
“Tôi chưa bao giờ hình dung được cảm giác bị ruồng bỏ là như thế nào. Tôi hiểu rằng mình cần phải nhận biết nỗi đau, tìm hiểu nỗi đau đằng sau và buộc mình phải bước ra khỏi nó.”
“Người ta có thể nói về con dao làm mình đứt tay hay đôi giày chật làm mình đau chân, nhưng không ai nói về khúc mắc trong trái tim mình.”
“ Tôi sẽ đợi thêm thời gian. Mỗi người đều có những sai lầm, chỉ cần tự nhận ra thì sẽ có cách cứu vãn, không bao giờ là quá muộn.”
“Ăn được với ai thì cũng nằm được với người ấy, và nằm được với ai thì cũng ăn được với người ấy. Bởi thế những cuộc xem mặt luôn bắt đầu bằng những bữa ăn. Người ta nếm trải sự mong đợi và tò mò về nhau trước hết là theo cách này, chứ không phải theo cách lên giường.”

“Đối với tôi, tình yêu là gì? Tôi đặt con dao xuống thớt. Với tôi tình yêu giống như âm nhạc, tôi cảm nhận được giai điệu, trái tim và khối óc tôi có phản wcs với tiết tấu mặc dù không được đào tạo chút gì về nhạc lý. Tình yêu giống như thức ăn, làm tôi chảy nước miếng, mài giũa lỗ chân lông đều biết nở ra trước niềm hân hoan thần khát khao. Tình yêu nảy sinh rất đơn giản, nhưng đẹp, nhạy cảm và ảnh hưởng đến cả con người tôi,. Tôi đã từng nghĩ như vậy về tình yêu.”

“Ăn là một hoạt động tuyệt đối, lặp đi lặp lại. Giống như yêu. Hễ bắt đầu là không dừng được nữa. Đói mà không ăn nổi còn đáng sợ hơn cả gục ngã vì trọng bệnh.“

“Tình yêu và cơn đói là một, tương tự hạt giống và mầm ươm.”

“Ăn hay không ăn. Yêu hay thôi yêu. Đó đều là vấn đề cảm giác”

“Chấm dứt khi em còn có thể. Đừng dây dưa. Một thời gian nữa em sẽ thấy mọi thứ hóa ra rất nhẹ nhàng. Cô bạn Mun Ju của tôi nói rằng, đem lòng yêu cũng giống như xăm chữ trên mu bàn tay. Dù cố sức tảy xóa về sau vẫn còn dấu tích lờ mờ. Bởi vậy cậu phải chắc chắn rằng cậu muốn thế. Phải chắc chắn là cậu đã suy nghĩ kĩ càng
Sẽ có lúc ngoài ăn ra chúng ta chẳng thể làm gì khác, đấy là lúc ăn trở thành cách duy nhất dể ta biết rằng mình còn sống… Ăn hay không ăn. Yêu hay thôi yêu. Đó đều là vấn đề cảm giác 128

Trong nhà hàng không có ai yên lặng. Mọi người mỉm cười, nói chuyện và ăn. Chưa biết chừng cái bàn chính là nơi khai sinh của ngôn ngữ, một nơi tập trung tuần hoàn của món ăn và cá hoạt động thường nhật dẫn đến việc nói năng trao đổi. Thức ăn đi vào rồi ngôn từ đi ra, đều qua khuôn miệng, như qua cánh cửa. Nói, nếm, khao khát đều xảy ra trên lưỡi, trong miệng, và miệng là lối vào cơ thể, cho thấy chúng ta là ai.

Tình yêu là gì? Là vàng, kim cương, hay thậm chí là nấm truyp? Tình yêu là thứ mà ai cũng muốn có nhưng không thể tự làm ra được, giống nấm truyp, kim cương, và vàng.”

– Trích Lưỡi, Jo Kyung Ran, Đào Bạch Liên dịch.

entry cũ nằm trong draft mấy năm, chắc quên nên hôm nay mới public.

Comments

comments

Leave a Reply

Top