You are here
Home > Đọc

Lỗi

Đứa bé 5 tuổi. Cả thế giới trong mắt nó là ông ngoại, con chó tên Vàng và 1 cái vườn be bé có vài gốc táo, 1 cây hồng xiêm, 1 khóm hồng bạch, 1 cây nhãn… Trong câu chuyện của mình , ông ngoại luôn bảo : ” Cháu nhớ cháu là siu nhân. mà siu nhân thì có nhiệm vụ yêu thương tất cả những gì xung quanh. Siu nhân nhớ không ? “. Đứa bé hồi đó nghe nói mình được làm siu nhân thì thích lắm. Ngoan ngoãn nghe lời ngay. Nó chăm sóc và yêu thương tất thảy các loại cây trong khu vườn ấy, vạch lá tìm sâu, tưới nước..Dù việc nó làm chẳng là bao nhưng ông ngoại vẫn luôn gật gù tán thưởng ghê lắm.

Trong tất cả các loại cây trong vườn , đứa bé yêu thương nhất là cây hồng bạch. Bởi một lẽ nó đẹp quá. Hồi ấy trong mắt đứa bé chẳng có cái gì đẹp bằng hồng bạch nở lúc ban sớm. Yêu thương nhiều nên đứa bé cũng chăm sóc hồng bạch nhiều nhất, chơi với hồng bạch nhiều nhất. Rồi một sớm sơ ý, đứa bé bị gai hồng bạch đâm vào tay. Da trẻ con thì mỏng nên gai đâm dù không sâu nhưng cũng chảy máu. Đứa bé hoảng sợ, khóc ré lên. Ông nghe thấy, vội chạy ra. Thấy ông, đứa bé nức nở : ” Cháu yêu thương bạn í mà, yêu thương nhiều lắm mà, sao mà bạn ý làm cháu chảy máu, sao mà bạn ý làm cháu đau…???? “. Ông băng bó vết thương cho đứa bé, ôm đứa bé vào lòng, xoa đầu rồi bảo : ” Đấy là cháu yêu thương chưa đúng cách. Khi cháu yêu thương bất kì cái gì, nếu không biết cách thì nó sẽ làm cháu đau đấy ..” “Nhưng cháu yêu thương hồng bạch nhiều nhất mà, yêu nhất mà…” ” Càng yêu nhiều mà không biết cách thì lại càng đau. Nhớ chưa cháu ? ” ” Thế là hồng bạch không có lỗi ạ. Cháu có lỗi ạ..”

Đứa bé vẫn tiếp tục khóc nức nở. Vì đau lắm…

 ( sưu tầm)

Comments

comments

Leave a Reply

Top