You are here
Home > Doc sach

Khu vườn mùa hạ – trích đoạn

“… Từ lúc sinh ra đến giờ, tôi đã thở bao nhiêu lần rồi nhỉ. Nếu trong 60 năm số lần thở của tôi là 800 triệu lần, vậy năm tôi 12 tuổi là 120 triệu lần… Tức là 120 triệu khối không khí nhỏ đã đi qua cơ thể tôi. Không ai biết được lượng nhịp thở ấy sẽ đến được con số bao nhiêu. Rồi một lúc nào đó, nó sẽ đột nhiên chấm dứt như bị ai đó cắt đứt…500 triệu lần, 800 triệu lần, 900 triệu lần, có khi chỉ là 300 triệu lần. Rồi sau đó tôi sẽ đi về đâu nhỉ. Hay là… Ngày xưa, hồi còn nhỏ, có một ông bác đã dạy tôi rằng chết là ngừng tở. Và suốt cả một thời gian dài, tôi đã tin như vậy. Nhưng điều đó không đúng. Bởi vì sống không chỉ có nghĩa là tở. Điều đó chắc chắn sai rồi….Chúng ta sinh ra cứ như chỉ để chết vậy. Chết có lẽ không phải là một việc quá kỳ lạ đâu. Vì ai rồi cũng phải chết mà… Tôi nghĩ cảm giác trong mộ chắc cũng giống như thế này. Dưới tầng đất lạnh, những người chết lắng nghe âm thanh xa xôi vọng từ thế giới náo nhiệt bên ngoài…” –  trích chương 7-8

“Nhà A có một quả táo. Nhà B có hai quả táo. Gộp lại sẽ thành mấy quả? Câu trả lời chỉ có thể là ba quả thôi. Nhưng vẫn có thể chia sẻ được.
Đó chính là điều cháu không hiểu.
Bố cháu không thể chia làm hai… giống quả táo kia, và nhà cháu không có bố. Còn ông chỉ có một mình. Mà ông không thể trở thành bố cháu được. Ông cũng không phải là táo. Nhưng chắc chắn ở nơi nào đó phải có cách xếp đặt tốt hơn cho mọi người, cháu muốn tìm ra sự xếp đặt đó. Trái đất có bầu khí quyển, chim có cánh, gió thổi, chim bay trên trời được, con người đã tìm ra được sự xếp đặt lớn rồi đấy thôi. Thế nên máy bay mới bay được còn gì. Đã có máy bay bay nhanh hơn cả âm thanh rồi thì tại sao nhà cháu vẫn không có bố? Tại sao ngày chủ nhật mẹ cháu lại ở trong siêu thị với khuôn mặt kinh hoàng như vậy? Tại sao cháu cứ bị nói rằng một lúc nào đó cháu phải khiến cho bố cháu hối hận.” – Trang 113

“…Biết đâu già đi lại là một điều hay. Bởi vì càng nhiều tuổi, người ta lại càng có nhiều kí ức. Và rồi, một lúc nào đó khi chủ nhân chết đi, những ký ức sẽ hòa lẫn vào không khí, tan vào mưa, thấm vào đất, tiếp tục tồn tại. Chúng sẽ trôi tới nhiều nơi khác, và không chừng, cũng sẽ thử len lỏi vào tim những người khác nữa. Thỉnh thoảng, có những nơi ta mới đến lần đầu nhưng chẳng hiểu tại sao lại có cảm giác như rất thân quen, không chừng đó là ký ức của một người xưa nào đó đang trêu chọc chúng ta….” trang 165-chương 10

“Sợ bóng tối không phải là bản chất của con người à?…Vì không biết có gì ẩn nấp trong đó… Nguồn gốc của nỗi sợ… Ví dụ như linh hồn, ma và yêu quái…. Con người tưởng tượng, đặt tên, vẽ hình  ma quỷ nhiều như vậy. Đó là bằng chứng cho thấy thứ mà ta không thể hiểu được bản chất là thứ đáng sợ nhất. Nếu ta định ra được hình dãng rõ ràng, đặt tên được cho nó, ta sẽ biết được ma là thứ như tế nào. Khi đã hiểu ta sẽ bớt sợ đi một chút…” Trích chương 12

“… Chắc chắn ông cụ mất sau khi đã rửa nho để chuẩn bị ăn cùng với chúng tôi. Cứ như đứa trẻ chuẩn bị đi chơi vậy. …Trong sách thường viết rằng khuôn mặt của người chết trông giống như đang ngủ, nhưng nhìn thế nào tôi cũng không sao nghĩ được rằng ông cụ đang ngủ. Không phải là mặt ông cụ không bình yên. Ông thậm chí còn hơi cười một chút, trông hết sức mãn nguyện. Nhưng, hoàn toàn khác với lúc ngủ. Ông chết rồi. Thứ đang ở đây chỉ là cái vỏ của ông, nhưng ông cụ không phải là thứ đó. Ông cụ không còn có thể dùng cơ thể này để nói chuyện với chúng tôi, cùng ăn với chúng tôi được nữa…” – trang 207, chương 14…. đoạn này mình đã khóc. Một câu chuyện giản dị giữa 1 cụ già & 3 đứa trẻ lớp 6.  

“Ánh sáng luôn hiện hữu quanh ta, nhưng màu sắc của nó lại ẩn đi. Trong thế giới này có lẽ có vô vàn thứ đang ẩn nấp, vô vàn thứ ta không nhìn thấy được. Có những thứ giống như cầu vồng, thời tiết thay đổi chút là sẽ xuất hiện; nhưng cũng có những thứ, phải trải qua một quãng đường rất dài ta mới có thể thấy nó”.

Comments

comments

Leave a Reply

Top