You are here
Home > Đọc

“Kỷ lục” của sự…kiệm lời

Mình hay bị chồng kêu về tội lan man… Hừm… có lẽ phụ nữ là vậy hay nói nhiều – có hẳn 1 nghiên cứu về việc này và hình như mình đọc được rằng vì phụ nữ khả năng ngôn ngữ tốt hơn đàn ông… cái này đúng sai chẳng quan tâm, mà nói chung thì phụ nữ thì hay nói nhiều. Bản thân mình đôi khi có những chuyện khi được nói ra, chia sẻ tâm sự với bạn bè thấy thoải mái lắm. Ví dụ như trưa nay đi ăn với Fương chuối & Huyền, được buôn dưa lê thấy giảm stress hẳn. Dù chuyện của mỗi đứa chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng cảm giác được lắng nghe & chia sẻ thật sự là dễ chịu hơn việc cứ ôm 1 tâm trạng bức xúc trong lòng – mà khi bức xúc thì có cách nào giải thoát tốt hơn là việc được nói ra, được la hét – mà la hét ở thời đại này đâu dễ, thấy đâu cũng là người bên cạnh, mình hét họ bảo mình điên, quấy rối an ninh trật tự… Vậy nên mình đang tính đến ý tưởng mở 1 cửa hàng XẢ STRESS giống như ở nước ngoài để mọi người có thể trút hết bực dọc vào việc la hét, đập phá… Đảm bảo sẽ hút khách.

Đọc bài này thấy thú vị nhưng nếu bỏ phần dẫn đầu mình thấy sẽ hay hơn. Mấy câu đầu thì đúng, nhưng câu “Trong khi, với những người tài năng, kiến thức uyên bác, họ lại luôn kiệm lời, khi đối thoại thường không thích dài dòng, làm mất thì giờ của chính mình và của  người nghe.” Thế những nhà diễn thuyết họ nói cả mấy tiếng đồng hồ thì sao? Họ nói ít đó là cách nói của họ, chứ không phải họ thể hiện rằng: ta hiểu biết nên ta chẳng cần nói nhiều. 😀

Dù sao câu chuyện bên dưới khá là thú vị. Đọc lại ngẫm đến những sự kiện ở VN mình đôi khi hơi rườm rà về phát biểu, tuyên bố. Âu đó là cũng là phong tục của mỗi quốc gia. Chứ kể ra tuyên bố mỗi câu: Sau đây tôi xin trân trọng tuyên bố lễ khai mạc bắt đầu… thì cũng thấy hơi “nhạt”. Cá nhân mình thấy dẫn khoảng 5-10 cầu rồi tuyên bố khai mạc, hay bắt đầu sự kiện gì đó là hợp lý nhất 😀

Thích 1 câu trong bài viết dưới đây 🙂 “Tôi muốn chết trẻ càng… muộn càng tốt

“Kỷ lục” của sự…kiệm lời

Có một nghịch lý ở đời: Thường những kẻ nhạt nhẽo, đầu óc rỗng tuếch lại thích huênh hoang “thể hiện mình”. Đặc biệt là khi nói chuyện, họ thường dông dài, con cà con kê, không hề để ý xem người đời tiếp nhận câu chuyện mình đưa đến ra sao. Trong khi, với những người tài năng, kiến thức uyên bác, họ lại luôn kiệm lời, khi đối thoại thường không thích dài dòng, làm mất thì giờ của chính mình và của  người nghe.

Nhà thơ Đức Bertolt Brecht (1898-1956) là một người như vậy.

Một lần, Brecht được mời tham gia một hội nghị. Mặc dù đã lấy lý do bận việc, song ông vẫn bị Ban tổ chức chèo kéo, mời đi bằng được. Cực chẳng đã, Brecht phải có mặt, song ông lẳng lặng xuống ngồi hàng ghế cuối. Chủ tọa phát hiện, kiên quyết mời ông ghế lên chủ tịch đoàn. Thậm chí, một diễn giả lên giới thiệu rất dài dòng về ông, rồi bất ngờ chốt lại ở câu:

– Và bây giờ ngài Bertolt Brecht sẽ đọc lời khai mạc.

Tình thế bất ngờ nhưng vì lịch sự, Brecht buộc phải đứng dậy. Cánh phóng viên lau chau chạy tới, người chụp ảnh, người chuẩn bị ghi âm. Brecht thản nhiên bước tới micro, nói to:

– Tôi xin khai mạc cuộc họp ngày hôm nay.

Dứt lời, ông trở lại vị trí cũ, mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Mọi người sau một thoáng ngạc nhiên rồi cũng vui vẻ bắt đầu vào phần nghị sự.

Về việc trả lời phỏng vấn, một trong những câu trả lời ngắn gọn và… hóm hỉnh nhất thuộc về nhà văn Pháp Piere Abraham (1892-1974). Tương truyền, khi có một nhà văn muốn ông cho đôi dòng tiểu sử để in báo, ông cười đáp:

– Ngày sinh: 1/3/1892. Ngày mất: Chưa có.

Cũng ngắn tương tự là câu trả lời phỏng vấn của nhà văn Pháp Marcel Proust (1871-1922) về điều ước lớn nhất của ông. Proust là người luôn sống trong tình cảnh ốm đau tật bệnh đã hóm hỉnh đáp: “Tôi muốn chết trẻ càng… muộn càng tốt”.

Thật là những kỷ lục về sự… kiệm lời

Hồng Lĩnh

Comments

comments

Leave a Reply

Top