You are here
Home > Đọc

…gốc rễ của yêu thương hình như vẫn còn nằm sâu trong lòng đất

…Chiều nay ở đây và ở đó ta cùng đang trong cuộc chiến đấu nóng bỏng, ta cùng chung nhịp thở của những người đồng chí vào sinh ra tử có nhau vậy mà… sao lại xa cách đến thế này hở người đồng chí yêu thương

Thực ra, vấn đề khó mà nói cách nào cho anh hiểu kĩ hơn về tình cảm của em đối với anh hiện nay nữa. Với mọi người em nói rằng anh là một người bạn. Thế thôi. Câu nói đó đúng như điều anh thường nói. Nhưng với riêng em thì hình như không hẳn là như vậy. Nghĩa là cái gì của 9 năm qua không phải dễ mất đi dù người ta có muốn dứt bỏ nó. Người ta là ai? Là anh, là em hay là những dư luận đang bao bọc cả hai đứa mình? Anh xác định đi, ai cũng có trong đó cả anh à… Vậy mà gốc rễ của yêu thương hình như vẫn còn nằm sâu trong lòng đất, vẫn còn sức sống, vẫn có thể đâm chồi nẩy lộc nếu mùa xuân lại về với những hạt mưa xuân mát lạnh trên má người con gái năm xưa.

… Đừng trách tôi nghe đồng chí! Tiếng súng chiến thắng đang nổ giòn trên khắp các chiến trường, chiến thắng ấy có công sức của anh, những người chiến sĩ giải phóng và có chút xíu của em người ở hậu phương – Em nghe rồi nhưng vẫn có lúc nào đó giữa 2 tràng tiếng nổ em nghe tiếng thì thầm của trái tim… Mong anh được bình an và khỏe, mãi mãi là người giải phóng quân cầm súng mà tâm hồn không phải chỉ có lửa đạn…?

Đặng Thùy Trâm

Em chết đi biến thành ngọn gió lượn trên đầu anh. Trên đời anh. Thành tiếng gọi đằng trước để anh đi tới. Âm thanh là không khí đối lưu? Nó dồn đi nơi nào đó, nơi kia thành chân không? Có phải vậy đâu, mà lòng anh hôm nay thì trống rỗng… Bây giờ thì như bao giờ anh cũng cần sống xứng đáng hơn. Bao giờ cũng phải phủ định mình để khẳng định. Sống như vậy cực lắm Thùy ơi! Anh đuối sức. Và anh đau khổ… Sự tồn tại của ý thức, có là sự tồn tại không?-Sự đau khổ ấy! Chắc là không. Vậy mà có nơi anh…Khương Thế Hưng

p/s: Trích những dòng thư Đặng Thùy Trâm & Khương Thế Hưng gửi cho nhau. Trong bức thư cuối cùng viết cho chị, anh viết: “Sự sống của tình yêu không cần sự có mặt của nhau, dù ở Nam hay Bắc, dù là gần nhau hay xa cách ngàn dặm đường nắng mưa cát bỏng. Ở đâu anh cũng vẫn là anh của 8 năm qua và nhiều năm nữa, để mà yêu em tha thiết. Hãy sống với nhau như một người thân yêu nhất trên đời. Quyền quyết định hoàn toàn do em“. Và trong nhật ký ngày 8/3/1970, Thùy viết: “Đừng để tình cảm chỉ đạo cuộc sống. Phải như Paven, như Ruồi Trâu, hay như M. của mình. Nhất định phải như vậy nghe Thùy!“.

Comments

comments

Leave a Reply

Top