You are here
Home > Nhật ký

Dù cuộc đời có như thế nào…

Hôm nay chi đoàn tổ chức đi ăn bún đậu mắm tôm rồi đi xem phim cũng rất vui vẻ, nhưng lúc xem nhận điện thoại của mẹ mà lại thấy lòng trùng xuống. Về đến nhà, bật FB lên mới nhớ hôm nay là sinh nhật Fương Chuối. Dù hôm qua có nhớ, vậy mà hôm nay suýt quên, may nhờ có FB. Đấy dấu hiệu tuổi tác đây mà.

Trong lúc tìm 1 tấm hình của nó để chúc mừng sinh nhật, mình lục lại những tẫm hình , nhìn lại lũ bạn ngày xưa mà lòng thấy bồi hồi. Và khi comment những dòng này: Dù cuộc đời có như thế nào, hãy cứ luôn vui tươi như thế này nhé. Chúc mừng sinh nhật mày. thế là mình bật khóc.

Chẳng biết nói gì, nhưng một phần vì những dòng Nguyễn Thiên Ngân đã viết mà mình đọc được hôm qua, cũng khiến trong lòng có những cảm xúc lắng lại. Bởi đó là những điều mình đang nghĩ thời gian qua…

Mình thấy nhớ những ngày tuổi trẻ đang qua bằng một nỗi nhớ đớn đau, một cõi lòng tan nát. Bạn bảo rằng xem ra mình cũng đã trải qua được nhiều điều, làm được nhiều thứ, còn tiếc nuối làm gì?! Thật ra mình không tiếc, mà mình sợ. Mình sợ những ngày tháng tới của mình không còn đủ hồn nhiên để yêu như mùa hè năm ấy, không còn đủ khẳng khái đam mê để làm việc mình tin như mùa hè năm ấy, và không còn đủ bao dung để thứ tha cho người cũng như cho bản thân mình, để lại bắt đầu như mùa hè năm ấy.
Mình cũng sợ bạn bè mình không còn yêu nhau như mùa hè năm ấy, khi ngay cả những lỗi lầm tổn thương nhất, cũng chỉ một ly rượu dưới vườn trăng và vài câu vọng cổ là thôi tha thứ cả. Mình sợ bạn bè mình, vì đường đi khác nhau, mà rời xa cái mùa hè năm ấy. Nên mình phải sống như mùa hè năm ấy. Để gìn giữ những đầm ấm xa xưa, và cho cả những đầm ấm mai này.”

Nguyễn Thiên Ngân

 

Mấy hôm nay cứ dự định về Ninh Bình mà lại phải hoãn. Vẫn nhớ tin nhắn của Hồng xoăn hẹn hè này được nghỉ phép cả hội phải tụ tập nhé.

Comments

comments

Leave a Reply

Top