You are here
Home > Nhật ký

Đêm cô đơn

Đêm qua 3h sáng lại tỉnh giấc dậy tắt điều hòa vì quá lạnh, thấy đèn vẫn sáng trưng & mình thì vẫn ngủ 1 mình :D. Sáng nay mới 7h đã có người gọi điện hỏi thăm rồi kêu mình ngủ tiếp đi, rõ là nực cười !,! thế là nằm ườn 1 lúc mới bật dậy WC thì mất nước… Ôi cái cuộc đời này !!!! Bù lại vừa được “Yasser Araphat” nên bây giờ chuẩn bị đi “bay-tà-lạt”

11h đêm, khi hành lý đã được xếp gọn chỉ chờ sau giấc ngủ đêm nay, qua sáng mai mình sẽ được về Hà nội. Mọi người cũng vừa ngồi buôn dưa lê về những chủ đề chẳng thấy vui gì cả !!! Lại 1 mình ở phòng, TV thì không có nên lại online và email cho 1 vài người bạn hỏi thăm.

Có một thứ cảm giác mà mình không tự lý giải nổi trong suốt chuyến đi Trường sa vừa rồi, và bỗng dưng lúc này mình chợt nhận ra rằng: phải chăng đó đó là cảm giác cô đơn, nhưng sự cô đơn ấy không giống như những lần trước, nó không nằm ở tận cùng của nỗi buồn, không hẳn là cô đơn, có lẽ vì khi ra đảo, chứng kiến những cuộc sống ở đảo xa nó tự nhắc nhở mình sự cô đơn của mình sánh gì bằng với những gì con người đây đã trải qua.

Tối nay trong 1 buổi tiệc ồn ào, 1 người đồng đội ghé vào tai mình kể về 1 người bạn nước ngoài, khi đến VN 1 tháng lúc chia tay trước sự tiếp đón nồng nhiệt của những người chủ nhà, người bạn đó có nhận xét rằng: các bạn là những con người tuyệt vời, nhưng có 1 điều mà các bạn đã bỏ quên đó chính là quan tâm đến cuộc sống của chính các bạn. !!!

Mấy hôm ở SG mình không được vui cho lắm, nhưng cũng không phải là buồn – có lẽ mình tự bắt mình không được quá buồn. Lý do vì muốn về Hà nội, vì ở SG  thấy mình bơ vơ, lạc lõng thế nào đó. Những lần trước ở SG cũng vậy, khi mọi người háo hức đi mua sắm, mình thì chỉ thích ngồi cafe wifi, loanh quanh gần chỗ ở. Mình chỉ thích SG về đêm lung linh, sôi động và các quán bar, cafe thì tuyệt vời, nhưng lần này mọi người không đi đâu cả. Nói vậy nhưng hôm nay vẫn bị lôi đi mua sắm và lại khuôn 1 vài bộ váy, sandal, túi xách về… nhưng có 1 phi vụ bị tào tháo đuổi mà ngồi trên taxi thì rú rít, về đến nhà khách thì vội vã lên phòng, có mấy anh hỏi thăm mà chỉ xua tay, chui vào được thang máy thì nhảy nhót như 1 con điên… Nghĩ lại mà thấy cười vỡ cả bụng =)) Cảm xúc đâu phải lúc nào cũng được như thế, thúc giục con người ta phải cho ra thật nhanh, cho nhẹ cả người. Thường thì lúc mình muốn viết lại chẳng có thời gian, lúc có thời gian viết lại nhăng cuội.

Đêm cô đơn – bài này mình cực kỳ yêu thích do Hà Trần & Trung Kiên thể hiện, trong chuyến đi vừa rồi chị Liên Hương & Thắng Lợi cũng hát, khiến mình cũng muốn ê a theo. Lúc này cũng đang nghe, thấy tâm trạng quá 😀

Đêm cô đơn – Trung Kiên hát cùng  Phương Linh: http://www.youtube.com/watch?v=bPU8cNRGT0Q

Sáng tác: Trung Kiên

Em, giờ phút đêm nay đang ở đâu?
Hay bước chân chung vui cùng ai?
Lặng lẽ ra đi không một lời
Để lại đây bao nỗi cô đơn
Em, dù bấy lâu ta luôn gần nhau
Nhưng trái tim kia không hề yêu
Giờ mình anh lang thang dưới ánh trăng khuya
Con tim buốt giá quạnh hiu

Ôi đêm nay với bao kỷ niệm
Bao chơi vơi đắm chìm vô vọng
Khi đâu ai có biết lòng ai
Ôi bao nhiêu ái ân mặn nồng
Giờ này đã trôi đi rất xa
Nhưng mình anh vẫn
Mình anh vẫn thầm chờ mong
Dù đã biết tình chia lìa

Em nào có hay chăng nỗi lòng anh
Khi đã yêu chỉ yêu mình em
Và hiến dâng hết quãng đời này
Thầm cầu mong sẽ mãi bên nhau
Hỡi em dù bấy lâu ta luôn gần nhau
Nhưng trái tim kia không hề yêu
Giờ mình anh lang thang dưới ánh trăng khuya
Con tim buốt giá quạnh hiu

Ôi đêm nay với bao kỷ niệm
Bao chơi vơi đắm chìm vô vọng
Khi đâu ai có biết lòng ai
Ôi bao nhiêu ái ân mặn nồng
Giờ này đã trôi đi rất xa
Nhưng mình anh vẫn
Mình anh vẫn thầm chờ mong
Dù đã biết tình chia lìa

Khi em quay gót ra đi
Một mình anh cô đơn buồn tênh
Bao nhiêu mong ước trao nhau
Giờ tan theo mây bay
Lệ rơi xé nát cõi lòng anh

Ôi đêm nay với bao kỷ niệm
Bao chơi vơi đắm chìm vô vọng
Khi đâu ai có biết lòng ai
Ôi bao nhiêu ái ân mặn nồng
Giờ này đã trôi đi rất xa
Nhưng mình anh vẫn
Mình anh vẫn thầm chờ mong
Dù đã biết tình chia lìa

Comments

comments

0 thoughts on “Đêm cô đơn

Leave a Reply

Top