You are here
Home > Đọc

Đâu phải âm nhạc – Trích đoạn Ai cùng tôi cạn chén

Vết thương trên thịt da có thể có trăm ngàn chỗ, còn vết sẹo trong lòng lại chỉ có một chỗ.
Vết dao trên mình tôi đầy rẫy, dao nào dao nấy chém trúng các chỗ khác nhau, đâu có ai chém đúng ngay vết thương cũ của mình.
Nhưng vết thương trong lòng lại khác, dao nào dao nấy cứ bửa đúng một chỗ, mà lưỡi dao đâu phải cố ý bửa đúng chỗ đó.
Nó chém trúng chỗ đó chẳng qua vì chỗ đó là chỗ dễ bị dao chém nhất, không muốn chém trúng chỗ đó cũng không được.
Bởi chỗ đó là chỗ yếu đuối dễ bị thương nhất trong tâm hồn mình. Cho dù vết thương đã hồi phục, chỉ cần vừa hồi tưởng tới là lại lập tức tái phát.
.
Tôi sợ âm nhạc, nó luôn khiến tôi nhớ tới những chuyện không nên nhớ.
Nó luôn làm cho vết thương cũ tái phát.

– Tr26 Đâu phải âm nhạc, Trích Ai cùng tôi cạn chén, Cổ Long, Tây Phong dịch

p/s: Nó nằm ngang, e thẹn trên giá cửa hiệu chị Hoa. Thế nào mà em lại cầm lên, đã bị ấn tượng từ cái bìa trước, lẫn bìa sau. Không có cái “bét” hay cái “bình” nào “phê trong, phê ngoài” đã đủ khiến em phải mua ngay. Cái tiêu đề khiến bạn nào cũng phải hỏi.

Vừa mua xong thì rẽ qua Lâm thấy 3 cuốn “Tản văn hay Trương Tiểu Nhàn” xếp trên giá, mà thấy mừng ghê. Thiệt là liên quan đấy 

Comments

comments

Leave a Reply

Top