You are here
Home > Đọc

Chet Baker, Robin Williams… Tôi có quyền huỷ hoại bản thân

Con người chỉ có đúng hai loại. Loại người có thể giết người và người không thể giết người. Nếu hỏi loại người nào xấu hơn thì người không thể giết người khác lại xấu xa hơn… Những người không dám giết một ai thì chẳng thể yêu ai thật lòng.

– 66, Trích Tôi có quyền huỷ hoại bản thân, Young-Ha Kim, Võ Thị Khánh Lan dịch

p/s: Sáng nay FB đưa tin quá nhiều về Robin Williams tự tử, mà bỗng thấy một chút “hoang hoải” trong lòng. Xem nhiều phim của ông lắm, nhưng bộ phim ấn tượng với mình lại là một bộ phim rất buồn của ông “What dreams may come”, Không nhớ rõ nội dung, cũng chẳng nhớ tên, chỉ nhớ cảnh trong phim ông rất buồn giữa khung cảnh nâu tối của dòng sông, cánh đồng, địa ngục… Vừa phải Google mới ra tên phim. Nên chắc hôm nào rảnh sẽ xem lại.

Robin Williams

Cái chết của ông khiến mình nhớ đến cuốn sách này. Đọc lâu rồi, trong một buổi đi xem phim một mình. Không nhớ phim gì nữa. Chỉ nhớ là trong lúc chờ đến giờ, theo thói quen lượn qua hiệu sách Phương Nam ở tầng 1, thấy cuốn này mỏng, bìa ấn tượng, cái tiêu đề thì hút hồn, vậy là mua và đọc ngay tại ghế chờ. Cảm xúc khi ấy không có gì nhiều, vì thể loại này mình không có hay thích đọc, nhưng mà lại ám ảnh, ám ảnh cho đến tận bay giờ. Và ám ảnh nhất là những đoạn tác giả viết về cái chết của nghệ sỹ trumpet Chet Baker.

Về Hà nội, chắc phải đọc lại cuốn này. Sẽ cố viết một bài hay ho xem sao – lúc nào mình cũng hẹn thế, nhưng chẳng bao giờ viết review sách được, vì cảm giác mọi ngôn từ, không diễn tả được những cảm xúc trong đầu mình. Chỉ biết rằng: Đôi khi ta cũng tự cho phép mình hủy hoại bản thân.

When I turned on the engine, we heard Chet Baker’s low, gravelly voice.
“Do you know who this is?” I asked.
With difficulty, she slowly shook her head. “I don’t know who it is but he makes me feel like the core of the earth is sucking my body in, like I’m going to disappear.”
“It’s Chet Baker, a jazz musician. He didn’t lead a very illustrious life. He was famous for some time, but he won’t go down in jazz history. He didn’t sing that well and he wasn’t the greatest trumpeter. He only played to pay for his drug habit in the sixties.
“Then why do you have his CD?”
“I came across this album cover in a record store. It was a picture of this old, scruffy, unshaven man, his hair slicked back, showing all of his wrinkles. A black and white photo reveals a person’s shadows. You can understand someone’s life from each wrinkle. But his eyes had caught the flash of the camera and were sparkling, and they were so clear. I knew as soon as I saw that picture that this guy was ready to die.”
“How could you tell?”
“His eyes were shining with a final hope. Some things can’t be hidden even by fatigue-soaked wrinkles. That kind of hope is for rest, not for life.”
The second track of the CD came on. It was Baker’s famous “My Funny Valentine.” The title indicates a light theme, but his voice is low and sorrowful. The song is isn’t sweet or cheap. It reveals the maturity of a man who has suffered, the generosity of a man who has transcended greed.
“This is a live album of his final concert. Two weeks later he jumped out of his hotel window.” I explained.
“Why did he jump?”
“The Amsterdam police concluded it was an accident. But I don’t think it was. The more I listen to this album and look at his picture on the cover, the more I think he chose to go.”
– I Have the Right to Destroy Myself, Young-Ha Kim

Một bộ phim ngắn làm về cái chết của Chet Baker

p/s: As people do terrible things to himself we can’t understand why they do it.

Comments

comments

Leave a Reply

Top