You are here
Home > Đọc

Cái Rét

Sáng nay tôi tỉnh giấc sớm hơn mọi ngày, có lẽ không phải vì giấc mơ đêm qua, mà vì cái rét đang co ro về. Dù nằm trên giường nhưng tôi cũng có thể nghe thấy cái rét theo gió rì rào trên những cành cây nơi góc phố, vi vu qua những cánh cửa khép hờ, mang theo cái lạnh len lỏi vào trong phòng. Tự nhủ thầm: vậy là cái rét cũng kịp về đón Tết.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến một câu nói của đạo diễn  Lê Hoàng trong một bài viết rất hay về Tết ông đã nói “Tết mà không có Rét thì khác nào Giáng sinh không có Tuyết. Tết mà không có Rét thì khác nào Giáng Sinh không có cây thông” Thật sự đến bây giờ tôi mới thấy thấm thía câu nói này. Khi mà cái nóng như đầu hè bất ngờ đổ bộ vào Hà nội cả tuần qua, khiến cho thời tiết đẹp một cách lạ kỳ, khiến cho không khí sắm Tết ngoài đường cũng nhộn nhịp hơn, nhưng cũng khắc nghiệt hơn vì nóng, vì bụi, và vì kẹt xe. Cái nóng khiến cho người ta chợt giật mình về sự thay đổi thời tiết đã ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống. Ngồi trên xe gắn máy, nhích từng centimet trên đường, với mũ bảo hiểm, khẩu trang, và một chiếc váy mùa hè rất điệu, tôi chỉ biết thở ngắn, than dài: không biết mùa hè năm nay sẽ nóng thế nào đây? Đi ngang qua những khu chợ hoa thấy nào đào, nào mai, nào lan chưa đến Tết mà đã đua nhau nở rộ. Lúc ấy sao tôi thèm cái Rét đến thế.

Tôi có đọc những bài viết trong cuộc thi “Món Ăn Ngày Tết” do Ngoisao.net tổ chức và copy rất nhiều bài để lưu vào máy tính của mình. Nhưng rồi sáng nay tôi mới chợt nhận ra cuộc sống bây giờ đâu có như xưa “mùa nào thức ấy”. Giữa mùa hè bạn cũng có thể ra chợ mua bánh chưng, dưa hành, canh măng… Nhưng có một thứ gia vị mà chúng ta không dễ dàng tìm thấy. Đó là cái Rét. Bạn có thể cười và nói rằng: lên Bắc Cực hoặc Nam Cực thì thiếu gì. Tất nhiên là không thiếu, chỉ có điều đến đó chẳng dễ dàng chút nào đâu. Còn cái Rét mà tôi nói ở đây, bạn không thể tìm thấy ở những chiếc điều hòa tốn điện, dù để ở nhiệt độ thấp. Mà chỉ có mùa đông mới làm nên cái Rét, và chỉ có cái Rét mới làm cho ngày Tết trở nên thi vị. Ấy là tôi nghĩ thế. Bởi với tôi Cái Rét là một thứ gia vị tuyệt vời mà thiên nhiên trao tặng cho cuộc đời.

Cái Rét ban phát cho con người ta nhiều thứ. Cái co ro trong những lớp áo len, cái “cầm cập” khiến ta không thể ngồi yêu, mà đứng lên nhảy nhót tưng tưng, rồi chạy đi chạy lại cho đỡ lạnh.

Cái Rét khiến cho hơi thở của ta bỗng nhiên mang một hình hài. Cái hình dáng sao mà mỏng manh như làn khói phủ mờ, và lúc ấy ta chỉ muốn hát vang để sưởi ấm đôi bàn tay bằng chính hơi thở của mình. Cái hơi thở mà nhiều khi ta chẳng mấy khi nhìn thấy, để lúc đó ta chợt nhận ra mình cũng có thể sưởi ấm được cái lạnh.

Cái Rét khiến cho cả lũ bạn xích lại gần nhau hơn, tay đứa này đút vào túi áo đứa kia, rồi cả hội túm tụm vào một nhóm nói cười rôm rả cho bớt lạnh.

Cái Rét cũng bắt con người ta không phải vội vã bật khỏi giường mỗi sáng, mà lười nhác nằm lại trong chăn rồi suy nghĩ về một điều gì đó trước khi bắt đầu một ngày mới.

Cái Rét cũng khiến cho con người ta không còn muốn đi đâu xa, mà chỉ muốn trở về ngôi nhà của mình, có bát cơm nóng của mẹ nấu, có ánh đèn ấm áp xum vầy bên người thân, và có chiếc chăn bông sưởi ấm mỗi đêm đông.

Cái Rét khiến cho những bát than củi ven đường, đông đúc trong cái lạnh giữa phố. Người ta biết quây quần bên nhau bất kể quen hay lạ, để cùng nhặt từng hạt ngô nướng, rồi thổi phù phù khi thưởng thức củ khoai nướng nóng hổi.

Cái Rét cũng chẳng làm cho cửa hàng kem vắng khách. Người ta muốn chứng minh rằng: sự ngược đời cũng có cái thú vị của nó. Càng lạnh ăn kem càng thích.

Cái Rét khiến cho cốc trà nóng, hay ly cà phê bỗng trở nên gần gũi hơn. Thay vì để mặc nó nằm bơ vơ trên bàn, ta lại nhấc nó lên, ôm lấy chút hơi ấm cho tay mình bớt lạnh, kề lên má cho hơi nóng bốc lên mặt, rồi mới chậm rãi nhấp từng ngụm cho hơi ấm từ từ chạy xuống cổ, rồi râm ran lan tỏa khắp người.

Cái Rét cũng cho ta thấy cái lạnh của những cụ già lang thang trên phố, của những em bé bơ vơ không một manh áo ấm. Để bạn nhận ra rằng: Chỉ cần trái tim bạn ấm áp thì mùa đông không còn lạnh nữa. Chỉ cần trái tim bạn biết sẻ chia, thì bạn cũng có thể sưởi ấm được cả một mùa đông.

Cái Rét làm cho bánh chưng ngày Tết khác với bánh chưng ngày thường, làm cho hoa đào e ấp hơn trong những ngày đầu Xuân, và làm cho những cái Tết của tôi khác với những cái Tết ở nơi khác. Và vì thế mà tôi có thể tự tin mà nói rằng: cái Rét cũng là một đặc sản của Tết miền Bắc.

Chỉ với cái Rét, liệt kê ra cũng thấy khối điều vẩn vơ mà thú vị đến lạ. Tôi chợt nghĩ không khí Tết không chỉ ở những món ăn rất Tết, không chỉ ở những cành đào, cành mai, cành quất,… mà nó còn ở trong từng hơi thở, và trong cái Rét vừa về sáng nay.

Hanhfm.info

Bài viết này đã được đăng trên http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2010/02/3B9CE0CB/

Comments

comments

5 thoughts on “Cái Rét

  1. Đọc xong bài CÁI RÉT mình nhớ Huế quá, Huế là một đô thị của khúc ruột miền trung và cũng là một địa phương có khí hậu tương đối khắc nghiệt. Nhưng cái nóng rát da cộng thêm gió lào hừng hực với cái lạnh cắt thịt nhiều lúc cũng mang những nét rất riêng đầy thi vị.
    Có những chiều đông rét mướt, tôi trùm kín áo mưa, đi bộ lang thang trên con đường song song với bờ thành đại nội (À! tôi nhớ ra rồi! Đó là đường Đoàn thị Điểm và tường thành đại nội ở đó có cửa Hiển Nhơn để vào đại nội). Trời thật lạnh, mưa lại nặng hạt, hàng phượng vĩ hai bên đường rủ bóng nặng trĩu hạt mưa, trên cành còn sót lại một đôi trái phượng khô đen chưa kịp rụng sau mùa hè. Tường thành đại nội loang lỗ rêu phong trầm mặc và u buồn như đang nhớ về một thời xưa cũ, mình nhớ lại bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan:
    Tạo hóa gây chi cuộc hý trường,
    Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương,

    và lòng thấy man mác làm sao ấy(!).
    Rồi có những ngày hè nóng bức, minh ngồi ở Bến Phu Văn Lâu, trời oi bức nóng cả bờ lưng, ngọn gió lào hừng hực lại càng nóng hơn. Nhưng trước mặt nước sông Hương lững lờ trôi, nước sông Hương trong vắt tõa lên thật mát. Có lúc tôi tự hỏi không biết là mình đang nóng hay là mát(?).
    Đọc bai CÁI RÉT nhớ về những kỷ niệm xưa lại càng nhớ về quê hương. Cám ơn Hanhfm đã có một bài viết hay!
    Chúc Hanhfm một năm mới vạn sự như ý.

    Hồ Tấn Minh – Khách Phong Trần

  2. Cảm ơn bạn đã có những dòng comment rất hay. Thỉnh thoảng có cảm hứng nên thích “văn thơ” 1 chút cho bớt khô khan :X

  3. … ùa về vào đúng ngày 29 Tết. Tôi đang băn khoăn khi về quê có nên mang áo lạnh về. Bởi những ngày trước đó tiết tròi nắng chói chang, mấy bạn ở Sài Gòn về Hà Nội ăn Tết cứ kêu nóng chảy mỡ. Rồi thì muốn về bắc để thay đổi không khí thì lại chẳng khác gì Sài Gòn. Mình cũng hơi ái ngại khi Tết nhất lại không có cái lạnh đi kèm vậy thì bánh chưng xanh gói xong để lâu sẽ bị hỏng. Các món giò gói nhà ai có tủ lạnh thì còn để được.. Ngoài ra món thịt đông thì cũng không nấu được…

    Mình cũng thấy hơi buồn trong lòng khi Tết nhất mà thiếu đi cái không khí rét. Dẫu sao rét cắt da cắt thịt cũng là cái không khí đầm ấm khi mọi thành viên trong gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm ngày Tết, quận tròn trong cái chăn bông ấm… Rồi cái ước muốn của tôi cũng thành khi 29 Tết bắt đầu bằng trận gió mùa khi tôi còn phong phanh cái áo mỏng, tiếp đến là run lẩy bẩy và lạnh buốt ruột khi gió luầ vào người.

    5 ngày Tết qua đi với cái giá lạnh, người nam thích thú người bắc co ro. Đúng là ngoài lạnh trong ấm.. Một cái Tết đúng hưong vị Tết.

    Chúc cho mọi người một năm mới an khang thịnh vượng.

  4. hi hiện tại thì chị thấy chưa đủ kinh nghiệm và vốn sống để viết, nhưng mục tiêu của chị là 20-30 năm nữa sẽ viết được 1 cuốn sách mà 😀 hi hi,

Leave a Reply

Top